Chương 5
cưới em xếp thành cả hàng dài, anh lấy được em là phước đức của anh mới đúng ” Nói xong, cô hất bím tóc, chạy trở về khoang thuyền.
Tô Đường vừa rời đi, trên boong tàu khôi phục lại sự im lặng như lúc trước, chỉ nghe thấy tiếng nước vỗ vào mạng tàu, cùng tiếng người xa xa trên bờ.
Chu Hạo Cường đang ngồi, trong chốc lát lại không thể ngồi yên, đứng thẳng người tiến đến trước mặt Chu Sở Thần, lại muốn tiếp tục đề tài vừa rồi “Anh cả…” Vừa ngẩng đầu lên, nét mặt Chu Sở Thần lập tức nghiêm nghị, tỏ vẻ không kiên nhẫn, sắc mặt trầm xuống ý chỉ anh đã không muốn tiếp tục đề tài này nữa.
Trầm mặc một lát, anh mới lạnh nhạt nói một câu “Hạo Cường, cha vẫn còn kỳ vọng đối với chú.” Nghe được lời của Chu Sở Thần, sắc mặt Chu Hạo Cường đông cứng lại, dường như hắn nghĩ tới cái gì đó, nhưng dáng vẻ thảm bại lại có vẻ có vài phần vi diệụ Chu Hạo Cường nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, anh cầm ly rượu vang lắc lư chậm rãi, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, giống như một cao thủ khinh thường mọi thứ.
Phong thái cao ngạo như vậy, lạnh lùng vô tình đến mức dường như cả người được phủ một lớp băng, đứng nhìn sự đau khổ của người khác không chút thương xót.
“Em hiểu rồi.” Chu Hạo Cường cắn răng, uống cạn rượu trong ly, đứng lên rời khỏi boong tàụ Nghe được tiếng bước chân dần xa sau lưng, Chu Sở Thần chậm rãi thu hồi ánh mắt, ánh mắt lại rơi xuống đĩa trái cây được chuẩn bị cẩn thận đặt trên bàn nhưng không ai quan tâm đến.
Anh đặt ly rượu sang một bên, cầm dĩa đưa vỏ dưa hấu hình thỏ kia đến trước mặt nhìn kỹ.
Khi nhìn thấy mấy vết dao vụng về lại cẩn thận phía trên, đường cong cứng rắn bên môi anh bỗng nhiên buông lỏng, thái độ trở nên hòa nhã, bản tính vốn lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng… Chu Hạo Cường trở lại khoang tàu, hắn vẫn còn đang suy nghĩ về câu nói vừa rồi của Chu Sở Thần.
Cha còn có kỳ vọng với hắn ư?
Đương nhiên hắn biết ông mong đợi điều gì.
Người nhà họ Chu ít ỏi, ông Chu cũng chỉ có hai đứa con trai là hắn và Chu Sở Thần, mấy năm trước thân thể còn khỏe mạnh thì không sao, nhưng những năm gần đây khi tuổi tác đã cao, ông Chu chỉ mong muốn được bồng cháụ Tuy rằng trên hắn có anh cả Chu Sở Thần, nhưng từ trước đến nay Chu Sở Thần không bị ông Chu quản thúc, hơn nữa anh cả là người có năng lực, không cần dựa vào tập đoàn Chu thị cũng có thể gầy dựng nên sự nghiệp, hiển nhiên càng không sợ bị hối thúc.
Huống chi, anh cả và Lý Lệ mới kết hôn chưa được nửa năm, cho dù ông Chu có thúc giục, Chu Sở Thần cũng không thể đáp ứng ngay lập tức.
Nhưng Chu Hạo Cường thì khác.
Tính tình hắn yếu đuối, từ trước đến nay rất nghe lời người trong nhà, toàn bộ sự nghiệp đều dựa vào tập đoàn Chu thị, chỉ cần một cái nhíu mày của ông Chu, cũng có thể ảnh hưởng đến nửa đời sau của hắn.
Hắn khẩn trương cần một đứa con để củng cố địa vị trong lòng ông Chụ Nhưng mà, hắn và Tô Đường đã kết hôn được năm năm, ngay cả một quả trứng còn chưa thấy, huống chi là một đứa con, cũng khó trách gần đây thái độ của ông Chu đối với hắn càng thêm lãnh đạm.
Nghĩ tới đây, Chu Hạo Cường ngồi trên sô pha phiền não vỗ