Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 30

sơ mi, một tay nới lỏng khuy măng sét, ngón tay vén chiếc khuy áo đã nới lỏng, rồi từ từ xắn hai ống tay áo xếp nếp lên, để lộ hai cánh tay rắn chắc và mảnh khảnh.
Sau đó, mới nghiêng người xuống, rướn người về phía trước, dễ dàng gấp lá sen kia lại.
Anh trở lại hành lang, đưa lá sen còn mang theo giọt nước tới trước mặt Tô Đường.
“Muốn cái gì thì có thể nói anh.” Tô Đường ngơ ngác nhìn cánh tay người đàn ông đưa tới trước mặt cô.
Tay Chu Sở Thần rất đẹp.
Xương ngón tay thon dài, gân xanh uốn lượn trên mu bàn tay càng thêm gợi cảm trên nước da trắng của anh.
Mặc dù anh mặc trang phục giản dị, nhưng vẫn không che được thân hình vạm vỡ.
Tay áo sơ mi đen được ủi phẳng phiu xắn lên cao, đầu ngón tay thon dài gầy gò, cầm một chiếc lá sen mộc mạc, trông rất không cân xứng, nhưng không hiểu sao lại khiến Tô Đường mũi lòng.
Từ lúc cô gả đến nhà họ Chu, đây là lần đầu tiên có người không cười nhạo cô ấu trĩ, thậm chí còn hùa theo tính trẻ con của cô.
Tô Đường ngẩn ngơ nhận lấy chiếc lá xanh biếc kia, nhìn giọt nước lăn qua lăn lại trong lá cây, trong lòng không khỏi cảm thấy sầu muộn.
Cô đột nhiên phát hiện ra rằng niềm vui của cô gần như bị xóa nhòa bởi cuộc hôn nhân này.
Vừa rồi Chu Sở Thần hỏi cô có thích hay không, cô lập tức phủ nhận theo bản năng, chính bởi vì bị Chu Hạo Cường thao túng tâm lý.
Trong mắt hắn, sở thích của cô luôn ấu trĩ, nực cười đến mức cô thậm chí còn xấu hổ khi bày tỏ suy nghĩ chân thật của mình.
Thích thì nói không thích.
Không thích càng phải giả vờ thích.
Chính mình càng ngày càng không giống mình… Chu Sở Thần rũ mắt nhìn cô, chậm rãi cởi khuy tay áo xuống, chỉnh đốn quần áo trên người, rồi vươn tay về phía cô.
Tô Đường ngơ ngác nhìn chằm chằm đường vân trong lòng bàn tay anh, lòng bàn tay dày dặn đẹp đẽ kia cho người ta có cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cô sửng sờ một lúc, đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt ngón tay vào lòng bàn tay anh.
Trong con ngươi đen láy của người đàn ông lóe lên tia sáng, năm ngón tay thon dài hơi khép lại, như muốn nắm lấy cô, nhưng một giây sau lại trở nên bình thản, anh chậm rãi lên tiếng “Áo khoác.” “… À ” Tô Đường như sực tỉnh từ trong mộng, rút tay trở về, mặt cũng theo đó mà đỏ bừng, luống cuống tay chân trả chiếc áo khoác màu đen đang ôm trong ngực cho người đàn ông, lại cúi đầu không dám nhìn anh.
Vẻ mặt Chu Sở Thần bình tĩnh mở áo khoác nhăn nhúm ra, gấp lại lần nữa rồi khoác trên cánh tay, vạt áo buông xuống vừa vặn che ngang hông anh.
Sau đó, anh thản nhiên xoay người, nói với cô “Đi thôi.” Tô Đường đi theo phía sau, nhìn bóng dáng nghiêng dài phía trước, cô hoảng hốt nghĩ Vì sao Chu Hạo Cường không thể đối xử với cô như anh ấy?
… Khoảng thời gian chờ đợi đối với Chu Hạo Cường có thể nói là cực hình.
Cũng may cho đến khi hắn nhận được báo cáo, Chu Sở Thần vẫn chưa trở về.
Trưởng khoa mập mạp kia đưa cho hắn hai mẫu báo cáo, một bản thật và bản kia đã có sửa đổi.
“Cậu hai, ngài cũng không cần quá lo lắng, số liệu lần này chưa chắc đã chuẩn xác, thường thì việc kiểm tra tinh dịch đều phải làm thêm vài lần, tổng hợp số liệu mới có thể đưa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡