Chương 24
khi cô ngồi xổm trên boong tàu khóc thảm thiết, một người đàn ông dịu dàng an ủi cô Em không cần uống những thứ mà em không muốn… Cho nên, vừa rồi là Chu Sở Thần đang thực hiện lời hứa với cô sao?
Nghĩ như vậy, cô thực sự cảm thấy ấm áp len lỏi từ tận đáy lòng..
Đây là một trong số ít ý tốt mà cô cảm nhận được sau khi gả tới Chu gia… Có lẽ nó không phải là ý tốt.
Tô Đường nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên boong tàu, Chu Sở Thần lười biếng tựa vào ghế dài, lộ ra vẻ lạnh nhạt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía mặt biển xa xăm.
Chỉ nằm ở nơi đó, khí thế áp đảo trên người anh cũng khiến cho người ta cảm thấy e sợ.
Từ “ý tốt” hoàn toàn không phù hợp với anh, có lẽ sử dụng từ “nói là làm” để mô tả sẽ phù hợp hơn.
Một người ưu tú trong ngành luật như Chu Sở Thần tất nhiên là “lời nói luôn đi đôi với hành động”.
Lời nói thốt ra từ miệng, đã là lời cam kết thì không thể chỉ là lời hứa suông.
Thân là luật sư, nếu thích lật lọng, cũng không thể từ hai bàn tay trắng mà leo lên vị trí hiện tại.
Tối hôm qua anh bị cô dây dưa nói ra câu đó, đương nhiên hôm nay anh sẽ không khoanh tay ngồi nhìn ở trên bàn ăn.
Tuy nhiên, đây cũng chỉ là giọt nước tràn ly.
Chu Sở Thần cũng không thường xuyên ở lại nhà chính của Chu gia, một khi anh rời đi, lời hứa này cũng sẽ tan thành bọt biển.
Thế nhưng, điều này đối với Tô Đường mà nói thì cũng đủ rồi.
Cô không bao giờ dám quá tham lam với người khác … … Du thuyền đã cập bến vào buổi chiều hôm đó.
Ông Chu đã đợi sẵn từ lâu, có lẽ đã lâu không gặp Chu Sở Thần, tối hôm qua nghe nói anh trở về Tân Hải, hôm nay ông vội vàng trở về từ biệt viện ở quê, gọi điện thoại thúc giục thuyền cập bến.
Chu Sở Thần làm việc cũng dứt khoát đâu ra đó, ngay khi cập bến, anh đã sắp xếp mọi người đến bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu ở Tân Hải kiểm tra sức khỏe.
Chu Hạo Cường bị đánh úp khiến hắn trở tay không kịp, vừa định rời đi, đã bị Chu Sở Thần lấy lý do tuổi tác ông Chu đã cao, muốn nhìn thấy gia đình các con khỏe mạnh mới có thể an tâm an hưởng tuổi già.
Cái cớ này nghe có vẻ đầy hiếu thảo.
Chu Hạo Cường lại không nghĩ như vậy.
Nếu Chu Sở Thần thật sự hiếu thảo, lẽ ra anh nên đến thăm ông cụ đang ở biệt viện ngay từ ngày đầu tiên anh trở lại Tân Hải, thay vì cùng hắn du ngoạn trên biển.
Nhưng cho dù trong lòng Chu Hạo Cường có bất mãn đến đâu, cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý dưới sự răn đe của Chu Sở Thần.
“Lát nữa, bốn người các con đều phải kiểm tra sức khỏe thật tốt.” Tuy rằng tóc đã bạc trắng, nhưng trông ông Chu vẫn minh mẫn, ánh mắt không bị vẩn đục, trong mắt tràn đầy sự uy nghiêm.
Ông chống gậy ngồi trong xe, lưng thẳng tắp như tùng bách.
“Ta già rồi, mấy năm nay công ty đều giao cho con cháu quản lý, một mình ở quê nhà cũng rất cô đơn.” Ông thở dài, cuối cùng nói đến trọng điểm “Các con đã yên bề gia thất có công danh sự nghiệp thì cũng nên sinh mấy đứa nhỏ để cho ta hưởng phúc.
” Chu Hạo Cường nghe nói như vậy, trong lòng hơi dậy sóng, vội vàng tỏ thái độ “Ba, con và