Chương 22
qua cùng với đêm mộng xuân, Tô Đường càng không có cách nào trực tiếp đối mặt với Chu Sở Thần.
Cô đi lên phòng khách, mọi người đều đã có mặt đầy đủ.
Sau một giấc ngủ, dường như Chu Hạo Cường đã quên chuyện xảy ra ngày hôm qua, lại ân cần săn sóc cô như mọi khi.
Còn chủ động nấu bữa sáng, mặc dù là bữa sáng kiểu Tây mà cô không thích.
“Nào, nếm thử đi, chồng làm cho em đó.” Nhìn thấy Tô Đường tiến vào, hắn đặt đĩa bánh mì nướng lên trước mặt cô, nhìn cô với ánh mắt tha thiết.
Tay Tô Đường dừng một chút, không chỉ là bởi vì cô còn tức giận với chuyện ngày hôm qua, quan trọng hơn là người đàn ông ngồi đối diện.
Mặc dù không ngẩng đầu, cô cũng có thể cảm giác được áp lực bức người vô hình trên người anh.
“… Vợ?” Thấy Tô Đường cúi đầu không nhúc nhích, Chu Hạo Cường nghiêng người, bình tĩnh đặt khuỷu tay dưới gầm bàn lên cánh tay cô, trong giọng nói mang theo một ít uy hiếp “Anh cố ý thức dậy sớm làm cho em, cũng không thể không nể mặt nha.” “Đúng vậy, Tiểu Đường.” Lý Lệ ở phía đối diện cũng cất lời nói giúp “Hạo Cường bận rộn cả buổi sáng, ít nhiều em nên ăn một chút.
” Kết hôn nhiều năm như vậy, cô biết Chu Hạo Cường có tính sĩ diện, cho dù là ở trước mặt anh chị của mình, hắn cũng không muốn bị mất mặt.
Dù sao cũng là đang lấy lòng cô, Tô Đường cũng không tính toán nhiều với hắn, cuối cùng cũng cầm lấy dao nĩa bên cạnh định dùng bữa.
Nhưng trong khoảnh khắc vừa nhướng mí mắt lên, lại bắt gặp hình ảnh người đàn ông đối diện đang ngửa đầu uống nước.
Dõi theo ly nước trong suốt, những đường cơ gợi cảm lộ ra dọc theo chiếc cổ thon dài của anh, yết hầu khẽ trượt lên xuống.
Tim Tô Đường hẫng một nhịp, trong đầu không kiềm chế được hiện lên cảnh anh xuất tinh trong phòng tắm tối hôm qua.
Người đàn ông thở hổn hển và ngẩng đầu lên, bàn tay gân guốc nắm giữ côn thịt lớn sưng tấy giữa hai chân, rên rỉ và bắn ra tinh dịch dày đặc.
Yết hầu kia cũng chuyển động trượt lăn… “Sao em lại ngẩn người vậy?” Giọng Chu Hạo Cường có chút xấu hổ, hắn lại đẩy đĩa thức ăn tới trước mặt cô “Ăn đi.” “Ừm.” Tô Đường có chút hoảng sợ cúi đầu, nhét bánh mì nướng trong đĩa vào miệng, không dám nhìn về phía đối diện.
Nhìn thấy động tác của cô, cuối cùng Chu Hạo Cường cũng thở phào nhẹ nhõm.
“A, đúng rồi.” Chu Hạo Cường lại vào phòng bếp, cẩn thận bưng ra một cái chén đặt trước mặt Tô Đường “Lát nữa ăn xong, nhớ uống thuốc.” Tô Đường liếc nhìn chất lỏng đen kịt trong chén, mặc dù bên trong không có bùa gì kỳ quái, cô vẫn cảm thấy mất hết khẩu vị.
Chẳng trách lại dậy nấu bữa sáng cho cô, còn không phải là vì dỗ dành cô uống thuốc.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ phát điên của Chu Hạo Cường tối hôm qua khi bị cô từ chối, Tô Đường cũng không nói gì nữa, dù sao hắn cũng chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của cô, cô đã uống thuốc này nhiều năm, uống thêm một ly nữa cũng chẳng sao.
“Em dâụ” Lúc cô cầm chén thuốc lên, giọng nói lạnh lùng của Chu Sở Thần cất lên từ phía đối diện “Nếu không có bệnh, tốt hơn hết đừng nên uống thuốc bừa bãi.
” Giọng điệu của anh hời hợt, lúc nói chuyện cũng không nhìn người, cho đến khi nói xong, mới từ từ nhướng mi mắt, ánh mắt tùy ý