“Niệm Niệm, hôm nay chị phải tăng ca, có thể khuya mới về, em và Diên Mục không cần đợi cơm tối chị đâu.” “Vâng, được ạ.” Tô Mộc Mộc vừa nghe Tô Lam có khả năng đêm khuya muộn mới về, cô có thể đơn độc ở chung với Chu Diên Mục, trong lòng cô không khỏi kích động.
Chu Diên Mục là chồng của chị gái Tô Lam, cũng chính là anh rể của cô.
Tô Niệm Niệm cũng coi như được Tô Lam nuôi lớn, cha mẹ bọn họ qua đời khi Tô Niệm Niệm vẫn còn đang học đại học, cho nên sau khi Tô Lam và Chu Diên Mục kết hôn đã đưa cô đến sống cùng với bọn họ.
Anh rể của cô là tổng giám đốc của một công ty niêm yết, anh có thân hình cao lớn, khuôn mặt điển trai, lần đầu tiên Tô Lam dẫn Chu Diên Mục đến gặp mặt cô, người đàn ông mỉm cười nói chuyện với cô, từ đó Tô Niệm Niệm đã bị Chu Diên Mục hớp mất hồn.
Tuy rằng biết người đàn ông đó là chồng của chị gái mình, cô vẫn thường xuyên nhắc nhở bản thân không được có những vọng tưởng khác, nhưng khi ở chung nhà ngẩng đầu thấy cúi đầu cũng thấy, thời gian dài, sức hấp dẫn của người đàn ông thành thục tяên người Chu Diên Mục đã khiến cô lạc lối, cũng quên mất cả đạo đức luân lý...
Mới vừa cúp điện thoại xong cô liền nghe thấy tiếng mở cửa, là Chu Diên Mục đã về.
“Anh rể, anh đã về!” Tô Niệm Niệm kiềm chế nội tâm kích động, đi ra cửa đón người đàn ông.
Nhìn thấy đó là em vợ mình, Chu Diên Mục hỏi: “Ừ, chị của em đâu?” Tô Niệm Niệm nghe thấy Chu Diên Mục hỏi câu trước tiên chính là Tô Lam, trong lòng không khỏi ghen tị: “Chị nói tối nay phải tăng ca, bảo chúng ta ăn cơm trước đi không cần chờ chị ấy.” “Ừ, vậy thì được.” Nói xong Chu Diên Mục cởi áo khoác vest ra, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi trắng lập tức lộ rõ.
Tô Niệm Niệm nhanh tay nhận lấy áo từ tay anh: “Anh rể, để em giúp anh.” Chu Diên Mục xuất phát từ cảm kích mà cười cười, đối với chuyện có thêm cô em vợ ở chung với bọn họ, Chu Diên Mục cũng không có ý kiến gì nhiều, huống hồ Tô Niệm Niệm lại còn là một cô bé xinh đẹp, anh cũng không cảm thấy chán ghét.
Tяên bàn cơm, Chu Diên Mục ăn uống ngon lành, còn Tô Niệm Niệm lại lơ đãng chọc chọc bát cơm, ánh mắt luôn nhìn về phía người đàn ông đang chậm rãi gắp thức ăn.
Chu Diên Mục nhận thấy sự khác thường của Tô Niệm Niệm, ngẩng đầu nhìn qua, Tô Niệm Niệm đối diện với tầm mắt của người đàn ông cũng không hề cảm thấy xấu hổ khi bị bắt gặp, ngược lại còn cười cười với anh.
Chu Diên Mục nhìn cô gái ngoan ngoãn cười với anh, trong nháy mắt có chút hoảng hốt nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, cô em vợ này của anh hiện tại còn đang học đại học, dáng vẻ xinh đẹp, đơn thuần lại không mất đi vẻ kiều mị, nụ cười vừa rồi lại càng làm anh ngứa ngáy...
"Khụ khụ, đồ ăn không hợp khẩu vị sao?" Chu Diên Mục hỏi một câu.
"Không có,