Chương 14
trước giờ hắn luôn nói lảng ra chuyện khác.
Sau này khi Lão thái gia qua đời, hắn mới nói cho cô biết.
Năm đó lão thái gia vốn không có ý chia tài sản cho Bà Hai và hắn.
Chẳng qua xảy ra sự việc của cô, Lão thái gia liền nói với hắn, nếu hắn chịu thay Trình Hạo chịu trách nhiệm chuyện này, ông sẽ đồng ý cho hắn một nửa tài sản.
Chu Hồng Hồng thà rằng mình chưa từng biết đến sự thật này.
"Biết rồi." Cô trả câu nói vừa rồi của hắn.
Trình Ý vất vả bôn ba tới đây một chuyến là thật sự, Chu Hồng Hồng cũng không nỡ đuổi hắn đi, liền bảo hắn ở lại một đêm rồi đi.
Tên đàn ông kia lại tung tẩy cái bao trong tay, mập mờ nói "Một đêm thôi sao?
Một đêm cô đã thấy đủ rồi?" Cô tức giận nói tiếp "Nơi này không thể so với giường của anh, tôi sợ anh ngủ không quen." "Thật thế." Hắn ghét bỏ nhìn cái giường kia.
"Tôi cách mấy hôm lại đến.
Không lâu nữa trời trở lạnh rồi, cứ làm trên mặt đất, dễ cảm lạnh.
Tôi đổi cái giường khác cho cô." "Trong đầu anh không thể có chút nghiêm chỉnh hay sao." "Được, cô đứng đắn, đến lúc đó thì chớ dính chặt tôi không chịu buông." "Anh...
Đêm nay anh ngủ trên đất đi " Chu Hồng Hồng nói với cậu cả, Trình Ý ở lại một đêm.
Cậu cả mắt sáng ngời, hỏi Trình Ý chơi mạt chược có bí quyết gì hay không?
?
Trình Ý đơn giản giải thích hai chữ Vận may.
Cậu cả chỉ còn biết thở dài.
Trình Ý lại nói thêm, cũng có thể dùng chút tiểu xảo.
Mắt cậu cả lập tức lại sáng rỡ.
Hai người trao đổi kỹ xảo mạt chược, Chu Hồng Hồng bèn đi về phía phòng bếp nấu cơm.
Nhưng Trình Ý cuối cùng vẫn không ở lại nổi đêm đó.
Lúc ăn cơm tối, điện thoại di động của hắn vang lên.
Hắn nhìn xuống điện thoại lại liếc mắt nhìn Chu Hồng Hồng, sau đó đứng lên, đi ra ngoài phòng khách nghe điện thoại.
Chu Hồng Hồng vốn cảm thấy kỳ quái, hắn chưa từng giấu cô nghe điện thoại.
Chẳng lẽ là bởi vì cậu cả ở đây?
Rồi lại nghĩ đến điều gì đó, lòng lộp bộp một chút, ma xui quỷ khiến thế nào, cô cũng đi ra khỏi phòng ăn.
Trình Ý đi thẳng đến chỗ xa nhất của đại sảnh mới dừng lại.
Cách quá xa, Chu Hồng Hồng bên này không nghe được hắn nói chuyện.
Nhưng mà, hắn không phải là không muốn cho cô nghe thấy sao.
Chu Hồng Hồng lẳng lặng đứng ở nơi đó, tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn hắn, không dám đi lên trước nữa.
Đèn phòng khách không bật hết toàn bộ, góc Trình Ý đứng có chút mờ tối, ngọn đèn rọi vào trên người hắn, chiếu xuống một mảnh đen xám.
Cô nhìn từ xa xa, cảm giác được thần sắc trên mặt người đàn ông kia, mang theo chút nhu hòa ấm áp.
Trong lúc nhất thời, tim của cô bỗng ê ẩm chan chát.
Hắn chưa bao giờ từng nhìn cô như thế, cho dù là liếc mắt một cái.
Trong trí nhớ của cô, hắn chỉ dịu dàng như vậy đối một người.
Chu Hồng Hồng nhìn một lúc, đến khi thấy không thể nhìn tiếp được nữa, mới nặng nề trở vào phòng ăn.
Cậu cả hỏi có chuyện gì, cô cũng không lên tiếng.
Khi Trình Ý trở về bàn ăn, đã khôi phục dáng vẻ lạnh lùng xưa nay.
Hắn nói "Cậu cả, con có việc gấp, phải đi chuyến xe lửa đêm nay trở về." Cậu cả có chút tiếc nuối, nhưng cũng hiểu, công tác ở thành phố lớn dĩ nhiên không rảnh rỗi bằng bọn họ.
Chu