Chương 14
mặt đỏ bừng, vội xoay đầu sang hướng khác.
Nói xong, ngón tay người đàn ông liền hướng về phía huyệt khẩu của Hạ Mạt, anh ta nhẹ nhàng khẽ chạm vào cánh hoa hồng hào.
Hạ Mạt không tự giác run lên một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cố gắng quay đầu sang một bên.
Chu Cẩn Nghiêu tay dính chút thuốc, bôi lên hai cánh hoa lộ ra bên ngoài, sau đó thăm dò vào miệng huyệt.
Thuốc mỡ mát lạnh chạm vào tiểu huyệt ấm áp, rất nhanh liền tan ra.
Ngón tay Chu Cẩn Nghiêu đẩy nhẹ vào bên trong, sau đó dán sát vách thịt chặt chẽ xoay vài vòng, bôi thuốc đều khắp nơi.
Hạ Mạt có chút khó chịu, cô cắn chặt hàm răng, cố gắng kiềm chế không phát ra tiếng, cô đương nhiên biết nếu mình mở miệng, chắc chắn lại là giọng nói lạc lõng như đêm qua.
Nhưng phản ứng của cơ thể đã bán đứng cô, tay Chu Cẩn Nghiêu còn chưa rút ra, cô đã cảm thấy một dòng nhiệt ấm chảy xuống dưới, trơn trượt dính vào nửa bàn tay anh.
"..." Anh khẽ nhướng mày, kéo tấm chăn mỏng bên cạnh định đắp lên người Hạ Mạt.
Đúng lúc ấy có người gõ cửa, anh đáp lại "Vào đi".
Người đến vẫn là cô hầu gái sáng nay mang cơm đến.
Cô hầu gái ôm một bộ chăn ga giường sạch sẽ ở tay phải, tay trái xách theo một chiếc túi rất lớn.
"Để ở đó đi", Chu Cẩn Nghiêu chỉ xuống mép giường, sau đó dùng tấm chăn mỏng che nửa thân dưới của Hạ Mạt, rồi bế cô lên.
Không còn tấm thảm mỏng che chắn, Hạ Mạt lúc này mới chú ý đến vết tích lớn trên nệm giường, có một vài vệt máu nhạt, ngoài ra còn có những mảng nước lớn loang lổ khắp nơi.
Những vết tích này gợi lại trong đầu cô những hình ảnh đêm qua.
Chu Cẩn Nghiêu nhìn Hạ Mạt trong lòng ngực xấu hổ đến mức muốn vùi mặt vào ngực, không nhịn được trêu chọc ghé sát tai cô, "Em nhiều nước thật đấy." "..." Cô hầu gái thu dọn giường chiếu xong xuôi, liền nhanh chóng rời đi.
Chu Cẩn Nghiêu thả Hạ Mạt xuống giường, "Mấy bộ quần áo này em mặc tạm, mấy ngày nữa tôi đưa em ra ngoài mua đồ mới." Nghe được có cơ hội ra ngoài, Hạ Mạt mừng rỡ.
Cô lấy một chiếc váy ngủ trong túi ở mép giường thay, kích cỡ lại vừa vặn đến bất ngờ, chất liệu tơ lụa mềm mại trơn tru, ôm sát đường cong cơ thể cô một cách hoàn hảo.
Tuy rằng váy ngủ không dài lắm, nhưng so với chiếc áo thun chỉ che được nửa thân dưới thì tốt hơn nhiềụ Hạ Mạt tính toán trong lòng, nếu có cơ hội ra ngoài, cô sẽ tìm cách trốn thoát đến đại sứ quán.
Mấy ngày tiếp theo, Chu Cẩn Nghiêu quả nhiên không chạm vào Hạ Mạt nữa.
Anh mỗi ngày đều đi sớm về khuya, tiếp xúc thân thể gần gũi duy nhất với Hạ Mạt là khi ngủ ôm cô vào lòng.
Hôm nay giữa trưa, Hạ Mạt vừa tỉnh giấc ngủ mơ, đã nghe thấy tiếng dương cầm mơ hồ vọng lên từ dưới lầụ Cô cầm chiếc áo khoác Chu Cẩn Nghiêu vắt trên lưng ghế, mặc vào rồi chỉnh tề lại, lấy hết can đảm đẩy cửa ra.
Ngoài cửa không có bóng dáng người đàn ông đen tráng kia, Hạ Mạt thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận đi xuống lầụ Theo tiếng dương cầm, Hạ Mạt đi đến trước một cánh cửa.
Đúng lúc cô đang do dự thì phía sau truyền đến tiếng mở cửa.
Khi cánh cửa mở ra, Hạ Mạt thấy có người dùng ống tiêm tiêm thứ chất lỏng gì đó vào cánh tay.
Tiếp theo, trong phòng bước ra một người