Chương 13
sáng nay cô nhìn thấy "Chữ anh tuy rất đẹp nhưng ở nước ngoài đâu thể dùng bồ câu đưa thư được nhỉ?" Lục Diễn Nam lấy điện thoại đặt lên bàn.
Khoảnh khắc anh mở khóa, Tô Mạn thoáng thấy một bóng lưng trên màn hình nền.
Ánh sáng trong nhà hàng khá tối nên cô nhìn không rõ, vô thức muốn nhìn kỹ hơn thì Lục Diễn Nam đã mở ứng dụng WeChat, tấm ảnh kia cũng bị che khuất ngay sau đó.
Tên WeChat của anh là LYN, ảnh đại diện là một bức ảnh phong cảnh và trang cá nhân trống trơn, không có một bài đăng nào.
Ngược lại, Tô Mạn lại có một trang cá nhân rất sôi động.
Ảnh đại diện là một tấm tự sướng trong chuyến du lịch Thái Lan, trang cá nhân đầy ắp ảnh đồ ăn và phong cảnh, thậm chí một chú mèo hoang ven đường cũng có thể được cô chụp đủ chín tấm.
Lục Diễn Nam mở ra, bài đăng gần đây nhất của Tô Mạn là vào ngày kết hôn, lúc 6 giờ 15 phút sáng, dòng trạng thái "Dần trưởng thành, dịu dàng, tĩnh lặng, nỗ lực." Kèm theo là một góc váy cưới.
"Dịu dàng, tĩnh lặng, nỗ lực?" Lục Diễn Nam lướt xem các bài đăng khác của cô.
Đa số đều là những câu nói vui vẻ, chỉ có dòng trạng thái này vừa mang vẻ tích cực lại vừa có chút tiêu cực, anh không thể hiểu hết ý nghĩa của ba từ này.
"Ừm..
Trước khi kết hôn với anh, chị em đã nói rằng làm bà Lục sẽ rất khó, không thể vô tư hồn nhiên như trước, cũng không được tùy tiện làm nũng với anh.
Quan trọng nhất là phải trau dồi bản thân để trở thành một người ưu tú như anh, có vậy mới xứng với thân phận này, mới không bị người ta coi thường." Lục Diễn Nam nhấp một ngụm sâm panh "Vậy bây giờ em thấy có khó không?" "Cũng có một chút." Tô Mạn gật đầu "Hôm đó em đến khách sạn này uống trà chiều với Úc Tình, bị quản lý quán bar nhận ra.
Anh ta nói sẽ miễn phí cho em nhưng em không đồng ý đâu, em vẫn thanh toán đàng hoàng.
Lúc đó em nghĩ, nếu trong lúc trò chuyện chúng em có nói hay làm điều gì không đúng, họ sẽ không nói Tô Mạn thế nào, mà chỉ nói vợ của Lục Diễn Nam thế nào." "Anh xem, anh đã quen với cảm giác được mọi người ngưỡng mộ rồi, còn em thì khác.
Em từ một người bình thường trở thành người bên cạnh anh, chắc chắn phải cố gắng theo kịp bước chân của anh.
Nhưng mà..
anh quá giỏi, thật sự rất khó.." Khi nói những lời này, Tô Mạn bồn chồn khuấy kem bằng chiếc thìa, đôi lông mày thanh tú cũng hơi nhíu lại.
Nhìn cô như vậy, Lục Diễn Nam không khỏi cảm thấy xót xa.
"Thật ra em có thể mạnh dạn làm chính mình.
Bà Lục không phải là một cái khuôn mẫụ" Có thể nói, hai chữ bà Lục này sinh ra là để dành cho riêng cô.
"Làm chính mình?
Có lẽ sẽ làm anh sợ đấy." Tô Mạn múc một muỗng kem lớn "Hồi đi học, em và Úc Tình thích nhất là cùng nhau chơi các môn thể thao mạo hiểm như lặn biển, nhảy bungee, nhảy dù, cắm trại và đi xuyên rừng.
Có lần leo núi không cẩn thận bị ngã vào vách đá, bị thương nên bị bố và chị mắng te tát." "À còn nữa, em thích ăn kem, thích uống Coca, thích ngủ nướng, thích xem phim kinh dị..
Em cũng chẳng có tài năng đặc biệt gì, không có hàng tá danh hiệu như anh.
Rồi còn.." Hôm đó, họ đã trò chuyện rất lâu, cho đến khi tất cả các vị khách khác trong nhà hàng đều đã ra về.
Khi nhắc đến con người thật của mình, đôi mắt của Tô Mạn sáng