Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

tin, bước nhanh xuống lầu.
Người đúng như tên, vừa gầy vừa bóng nhẫy dầu mỡ, bẩm sinh đã mang dáng vẻ của một thằng du côn đầu trộm đuôi cướp.
"Anh Cường, anh Tĩnh, tối qua làm em sợ chết khiếp!" Dầu Cháo Quẩy đứng cạnh Trương Vĩnh Cường, nước bọt văng tung tóe: "Em vừa đi đến đầu ngõ đã thấy Đại Hùng, béo đến mức em tưởng heo rừng ở vườn bách thú Lệ Viên xổng chuồng!" Hà Vũ tát vào gáy Dầu Cháo Quẩy, vòng tay khoác lên bờ vai gầy gò của Dầu Cháo Quẩy kéo sát vào mình: "Mày thì chỉ giỏi đến hét hai tiếng, lúc đánh nhau mày trốn đi đâu?
Đồ khốn, có tin tao băm mày ra cho lão Trịnh béo làm bánh bao xá xíu nhân t̸h̵ιt̸ người không?" Dầu Cháo Quẩy xoa xoa gáy: "Anh Vũ, em có đánh mà, tại em lùn quá nên các anh không thấy thôi." Trịnh béo ở bếp sau thò cùi chỏ đầy lông lá qua cửa đưa thức ăn, tяên ngón tay múp míp như củ cải là điếu thuốc lá đang cháy dở.
"Gầy như que củi, làm bánh bao xá xíu cái nỗi gì, băm ra nấu nước dùng cho xong!" Trịnh béo cười hà hà, tяên khuôn mặt có nét hao hao "Tên đồ tể đêm mưa" là hai con mắt tinh ranh.
Hà Vũ cười phá lên, quay đầu lại mới nhận ra Trương Vĩnh Cường và Hà Tĩnh đang ngồi tяên sô pha sắc mặt rất lạnh lùng.
Hai vị đại ca có vẻ không ổn, cậu lập tức thu lại vẻ cợt nhả.
Trương Vĩnh Cường lên tiếng trước: "A Vũ, bọn mày đi chuẩn bị trước đi, tối nay dọn dẹp lại sòng Vĩnh Gia, đêm nay còn phải đi thu họ nữa." Mọi người tản ra.
Hà Tĩnh không đi, ngồi đối diện Trương Vĩnh Cường, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc nhựa cứng màu nâu nhạt.
"Anh Cường..." Hà Tĩnh ngẩng đầu lên: "Tại sao đêm qua Nghê Thiếu lại đến Vĩnh Gia?" Trương Vĩnh Cường lắc lắc điếu thuốc tяên tay, ngậm vào miệng chuẩn bị châm lửa.
Bàn tay cầm bật lửa khựng lại, dường như cảm thấy đây là một câu hỏi khó trả lời.
Hai giây sau bật lửa sáng lên, nhìn lại khuôn mặt khiến cả đàn ông cũng phải cảm thán ông trời quả thật không công bằng của Hà Tĩnh.
Đánh nhau dũng mãnh dứt khoát, chẳng khác gì kỹ xảo điện ảnh.
Thu họ thì như chuyên gia đàm phán, mềm nắn rắn buông, thủ đoạn lợi hại.
Chẳng cần đến dao phay, chỉ dựa vào khuôn mặt này anh cũng có thể hành hung bằng nhan sắc.
Vừa đẹp trai lại vừa giỏi giang, đại ca nào mà không ưng ý?
"Là tao dặn từ trước, sòng bạc có chuyện thì báo cho Nghê Thiếu..." Trương Vĩnh Cường nói bằng giọng bình thản: "A Tĩnh, từ lúc nhận sòng bạc mày cũng biết, tiền thu về của chúng ta là ít nhất trong Tân Nghĩa, ngay cả đánh nhau cũng chỉ có dao, người ta cầm Glock, cầm AK bắռ bể đầu chúng ta, chúng ta lấy súng nước trẻ em ra phản công à?" "Bên Tưởng Nhị luôn coi thường tao, không tìm Nghê Thiếu, chẳng lẽ dựa vào việc ngày nào cũng chơi mạt chược ù tám ván để kiếm sống sao?
Mày xem bây giờ sắc mặt mấy anh em dưới trướng chúng ta còn khó coi hơn cả mấy con bạc đó, đừng tưởng tao không biết người ngoài nói gì về tao, tao không thể để anh em theo tao chịu khổ được." Trương Vĩnh Cường phủi tàn thuốc: "Nếu không nghĩ cách, chúng ta bước ra khỏi cửa Ứng Ký bị chém chết, Tân Nghĩa cũng chẳng có ai đến nhặt xác cho chúng ta đâu." Hà Tĩnh hơi cụp mắt, trầm ngâm vài giây.
Tяên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí, bọn xã hội đen trọng lợi khinh nghĩa, một đồng tiền cũng có thể khiến đám đệ tử Quan Nhị Ca này khom lưng uốn gối.
Anh không tin Nghê Thiếu Tường


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡