Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

đẹp vừa ngoan ngoãn, lại học giỏi mới gọi là có phước về già.
A Từ năm nay 18 rồi nhỉ?" "Bác Nghê trí nhớ tốt thật." Bị gọi tên hỏi chuyện, Tưởng Từ chuyển sang chế độ con gái ngoan, giọng nói lanh lảnh trong trẻo không hề làm nũng.
Nghê Khoan đùa cợt: "Hai năm nữa là có thể tìm một chàng rể rồng rồi, văn võ song toàn còn giỏi hơn cả anh Mark (Châu Nhuận Phát trong “Bản Sắc Anh Hùng”)." "Ây dà, nói mấy chuyện này làm gì, tôi chỉ có mỗi A Từ là con gái, còn muốn nó ở cạnh tôi thêm vài năm nữa cơ..." Tưởng Hưng vỗ vỗ lưng Nghê Khoan, không muốn nói thêm nên bảo Liêu Thắng dẫn khách vào bàn.
"Con có cảm thấy đi cùng ba tiếp đãi mấy người này rất mệt mỏi không?" Tưởng Hưng ghé sát tai Tưởng Từ, nhỏ giọng hỏi.
"Hôm nay là sinh nhật ba, ba vui là quan trọng nhất." Tưởng Từ mỉm cười, giấu đi vẻ mệt mỏi trong ánh mắt.
Sự ngoan ngoãn này quả thật khiến Tưởng Hưng vui mừng khôn xiết.
"Con cứ tập trung học hành, ngoan ngoãn nghe lời, cả đời này bình an vô sự là niềm vui lớn nhất của ba.
Hôm nay nếu không phải làm lễ mừng thọ, ba cũng không muốn đưa con ra đây, tiếp xúc với những người này chẳng có lợi ích gì cho con." Tưởng Hưng thì thầm vài câu với con gái, ngẩng đầu lên thì thấy Trương Vĩnh Cường đang dẫn theo Hà Vũ và Hà Tĩnh đi về phía mình.
Tưởng Từ đưa mắt nhìn theo Tưởng Hưng, thấy một gã đàn ông dáng người tầm thước, mang vẻ lưu manh xấc xược, tay trái bê một quả đào trường thọ bằng vàng ròng nặng trịch, dáng đi nghênh ngang.
Theo sau là hai thanh niên trẻ, áo vest mặc xộc xệch như sợ không đủ thoáng mát, áo sơ mi phanh ba cúc ngực, cảnh sát mà nhìn thấy chắc cũng phải che mắt làm ngơ.
Một người trong số đó sở hữu chiều cao vượt trội khiến người ta khó mà lờ đi.
Tưởng Từ hơi nâng cằm, lướt mắt qua Hà Tĩnh với mái tóc húi cua cực ngắn rồi quay mặt đi chỗ khác.
Hà Tĩnh đút tay vào túi quần, bước lên cầu thang.
Đèn chùm trong sảnh trang hoàng xa hoa quá mức, chiếu sáng rực rỡ như ban ngày.
Anh nhìn rõ mồn một cô đại tiểu thư họ Tưởng tóc đen váy trắng, lông mày thanh tú cùng ánh mắt lạnh lùng kia.
Dường như thời gian ngưng đọng, vật đổi sao dời, trong lúc ngẩn ngơ, định mệnh hào phóng ném xuống hàng ngàn tia sáng mê hồn, đổ dồn lên người cô.
Mặc kệ đám giang hồ đi lại tấp nập xung quanh, Hà Tĩnh chỉ nhìn thấy cô.
Rất xinh đẹp.
Trái tim đang đập thình thịch dưới ɭ*ή`g ngực vạm vỡ truyền đến hai chữ này, cứ lặp đi lặp lại mãi, đến mức Hà Tĩnh muốn thò tay vào cổ họng móc quả tim đỏ tươi ấy ra: Người anh em, mày bình tĩnh lại đi.
Anh đâu phải chưa từng gặp phụ nữ.
Các cô gái ở hộp đêm toàn Hong Kong, từ những cô gái Nga da trắng ngần, nảy nở, những người đẹp Thái Lan bốc lửa, phóng khoáng, đến những cô gái Đài Loan nhỏ nhắn, xinh xắn.
Anh đã gặp quá nhiều, tâm tĩnh như nước chưa từng bị lay động.
Cho đến tối nay.
Đôi mắt phượng, bờ môi đỏ, từ hàng lông mày, lọn tóc, mười ngón tay thon dài cho đến cả đường cong mong manh, tinh xảo ở mắt cá chân, tất cả đều đánh trúng hoàn toàn mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ của anh.
Hóa ra những thôi thúc bản năng giữa nam và nữ đều bắt nguồn từ nhan sắc.
Phàm phu tục tử, anh quả thật là một gã phàm phu tục tử.
Hà Tĩnh đã nhìn đến mức thất thần.
Tưởng Từ cảm nhận rõ ràng ánh mắt khiếm nhã đang dừng lại tяên người mình


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡