Chương 7
tình, cô chẳng thèm giả nai mà trực tiếp đáp trả một câu "Lục tiên sinh, chuyện \'lỏng\' hay \'chặt\' không phải để nhìn, mà phải \'dùng\' rồi mới biết được." Thú vị đấy...
Ngón tay thon dài của Lục Chinh gõ nhẹ vào cạnh bàn, anh bổ sung bằng giọng điệu nghiêm túc như đang bàn chuyện công vụ "Chuyện lỏng hay chặt, chắc hẳn có liên quan rất lớn đến kích cỡ to nhỏ dài ngắn của món đồ được sử dụng." "..." Cổ họng Tống Cẩn lập tức nghẹn lại, giống như bị thứ gì đó chặn ngang, không thốt ra được chữ nào.
Lưu ý của tác giả Nữ chính đeo băng cổ tay không phải do rạch tay hay tự tử.
Tống Cẩn không nói nên lời không phải vì cô ngại ngùng không dám tiếp lời, mà là vì cô chưa từng gặp người đàn ông nào như Lục Chinh, nói chuyện 18+ một cách nghiêm túc đàng hoàng mà vẫn khiến đối phương không cảm thấy dung tục.
Chuyện 18+ xưa nay đều gắn liền với thô tục dâm ô, bất kể nam hay nữ, chỉ cần mở miệng nói chuyện 18+ đều sẽ tạo cho người ta cảm giác hạ lưu và thô bỉ.
Có thể nói chuyện 18+ giống như đang thảo luận học thuật, lại chẳng hề có chút bóng bẩy sắc tình nào, tự nhiên là cao thủ trong các cao thủ.
“Vẫn là ngài lợi hại.” Tống Cẩn nhấc ấm trà lên châm thêm nước cho anh, “Tôi bái phục chịu thua.” Lục Chinh bưng chén trà lên nhấp một ngụm trà nóng “Ban nãy cô định tiếp lời thế nào, nói hết ra nghe thử xem.” Tống Cẩn lúc này càng khâm phục anh hơn.
Tâm tư kín đáo, thông qua những thay đổi biểu cảm rất nhỏ cũng có thể nhìn thấu đối phương, lại không bị những lời tâng bốc làm nhiễu loạn, chỉ là...
một người đàn ông lý trí và bình tĩnh như vậy, sao lại đi đến bước đường phá sản được nhỉ?
Cô đặt ấm trà xuống nói “Lục tiên sinh, tôi có một câu muốn hỏi ngài, hy vọng ngài nghe xong đừng cho là tôi mạo phạm.” “Nói ra rồi hẵng hỏi.” Lục Chinh căn bản không cho cô cơ hội lảng sang chuyện khác.
Xem ra là không qua được ải này rồi.
Quan sát biểu cảm của anh quả thực là rất muốn nghe tiếp, Tống Cẩn thầm nghĩ dù sao trong lòng anh có khi mình đã là hình tượng một “sắc nữ” rồi, vậy thì cứ dứt khoát đua xe bắn đạn cho đã đời “Lời tôi vừa muốn nói thực ra là...” “Vậy ngài cảm thấy ‘hàng’ của ngài là to hay nhỏ, là dài hay ngắn?” Lời vừa thốt ra, mặt cô nóng bừng như lửa đốt.
Lục Chinh không ngờ cô lại lái chủ đề về phía mình, đặc biệt còn là loại chuyện riêng tư cực kỳ nhạy cảm này.
“Cô không thấy câu hỏi của mình có mâu thuẫn sao.” Anh hơi nhíu mày “To hay nhỏ không phải do tôi cảm thấy, mà phải là cảm nhận của người sử dụng; tôi nói ‘hàng’ của tôi vừa to vừa dài, nhưng người sử dụng lại không thấy như vậy, thế thì rốt cuộc tôi to hay nhỏ?” Tư duy ngược này, đúng là không còn gì để nói.
Nhưng Tống Cẩn cũng không phải dạng vừa, hoàn toàn không bị anh dắt mũi “Dài 18cm, chu vi 6 8cm, cứ lấy cái này làm chuẩn.” Nào ngờ nghe xong câu này, anh lại rất nghiêm túc phán một câu “Chưa đo, hôm nào đo xong sẽ báo cho cô.” “...” Lần này thì cô hoàn toàn không tiếp lời được nữa.
“Vừa rồi muốn hỏi tôi cái gì?” Lục Chinh mặt không đổi sắc, chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào bởi mấy lời 18+ của cô.
Tống Cẩn xua tay “Vừa rồi tôi chỉ định lảng sang chuyện