Chương 5
coi là tỏ ra thông minh rồi?
"Tôi không muốn bị bất kỳ ai làm phiền, chỉ muốn yên tĩnh ở đây một thời gian thôi." "...Vậy thì sao?" "Giao thiết bị quay lén ra đây." "Tôi?
Quay lén?" Tống Cẩn lúc này vừa cạn lời vừa ngơ ngác.
"Tháo băng cổ tay ra." Gương mặt Lục Chinh lạnh lùng, không muốn phí lời với cô thêm câu nào nữa.
"Không phải đâụ.." Tống Cẩn đã cạn lời, cô chẳng biết phải giải thích thế nào để người đàn ông này tin rằng dưới lớp băng cổ tay kia hoàn toàn không có thiết bị quay lén nào cả "Tôi...
thật ra thì..." Khi nhìn vào mắt anh, cô chỉ thấy trong mắt anh là sự hoài nghi và khinh miệt.
Trong đầu Tống Cẩn chợt hiện lên hình ảnh mười năm trước, cha cô quỳ trên mặt đất nói với đội điều tra rằng số tiền 200 tỷ trong tài khoản đó hoàn toàn không phải của ông, và ông cũng không biết tại sao lại có nhiều tiền như vậy trong tài khoản, ánh mắt mà đội điều tra nhìn cha cô lúc đó...
giống hệt ánh mắt mà người đàn ông trước mặt đang nhìn cô lúc này.
Không muốn rơi vào cái bẫy phải tự chứng minh bản thân, cô cố gắng giữ bình tĩnh, lấy điện thoại tìm đến ứng dụng xem camera giám sát, mở lên rồi đưa qua "Khu vực công cộng của nhà nghỉ chúng tôi có rất nhiều camera sắc nét, nếu tôi muốn quay video của anh để bán cho báo chí kiếm tiền, hay dùng nó để đe dọa tống tiền anh, thì tôi dùng thẳng video giám sát không phải nhanh hơn sao?
Góc quay lén thì vừa mờ vừa xấu, tôi việc gì phải tốn công tốn sức đến thế?" Sau khi xem đoạn video giám sát, Lục Chinh mới nhận ra dạo này mình đã quá nhạy cảm "Xin lỗi." Nghĩ đến việc sự nghi ngờ vừa rồi đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô, anh lại chân thành xin lỗi lần nữa "Vừa rồi tôi không nên hiểu sai động tác của cô." Động tác của cô?
Tống Cẩn nhớ lại lúc mình kéo tay áo che băng cổ tay, mà băng cổ tay đó lại còn màu đen...
Thử đặt mình vào vị trí của anh, nếu cô phá sản rồi muốn tìm nơi giải khuây, thấy người khác đeo băng cổ tay đen lại còn làm hành động che đậy ngay trước mặt mình, rất có thể cô cũng sẽ hiểu lầm là đối phương đang quay lén.
Người từng đứng trên đỉnh cao mà ngã xuống, tâm lý có mạnh mẽ đến đâu cũng khó tránh khỏi lúc hụt hẫng và nhạy cảm.
"Anh không cần xin lỗi đâu, tôi cũng có lỗi." Cô xắn ống tay áo khoác lên lần nữa, thoải mái để lộ chiếc băng cổ tay đen ở tay trái "Vừa rồi tôi không nên làm quá như vậy, là do tôi quá nhạy cảm rồi." ...
Tuyết vẫn rơi.
Tống Cẩn rót cho Lục Chinh một tách trà.
Sau khi hiểu lầm được giải quyết, cô mời anh ngồi xuống uống trà, định nhân tiện nói cho rõ ràng, thấy anh ngồi đó với vẻ thoải mái nhàn nhã, chẳng có vẻ gì là gấp gáp của người phá sản, cô bắt đầu nghi ngờ không biết tin đồn phá sản trên mạng có phải là giả không?
Trong lúc cô quan sát Lục Chinh thì anh cũng đang nhìn cô.
Anh thấy cô lúc thì khẽ nhíu mày, lúc lại cắn môi, trông có vẻ đắn đo muốn nói lại thôi, son môi bị cô cắn đến mức dính cả vào răng mà cô vẫn chẳng hề hay biết.
Trên thương trường anh đã gặp quá nhiều người phụ nữ dùng mưu hèn kế bẩn, anh cảm nhận được vẻ đắn đo này của cô không phải là diễn, mà cô đang thực sự