Chương 21
ra đón “Diệp Tu Ngôn, anh tới sao không báo trước một tiếng?
Để tôi còn bảo A Bố đi đón anh.” Như thể gặp lại người thân đã lâu không gặp, hốc mắt cô kích động đến ửng đỏ “Dì Khang tháng này cứ nhắc anh mãi, bảo mọi năm cứ đến tầm này là anh lại tới ở vài ngày, sao năm nay mãi vẫn chưa thấy đâụ” “Nhớ tôi rồi à?” Diệp Tu Ngôn thấy trong mắt cô có ngấn lệ, vội vàng buông vali xuống “Sao lại khóc rồi?” “Thì nhớ anh chứ sao.” Tống Cẩn dùng tay áo quệt nước mắt “Anh lái xe tới hay đi máy bay?
Ăn sáng chưa?” “Lần này không lái xe, sáng cũng chưa ăn gì.” Diệp Tu Ngôn nhìn cô cười, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều “Muốn ăn bát mì nước trong do cô nấụ” “Tôi đi nấu cho anh ngay đây ” Sự vui mừng trong mắt Tống Cẩn không thể giấu đi đâu được, tất cả đều thu hết vào đáy mắt Lục Chinh.
Nhìn theo bóng lưng cô đi vào bếp, Khang Húc cũng xách vali vào gửi tạm ở quầy lễ tân; Lục Chinh nhìn về phía Diệp Tu Ngôn đang đứng ở cửa.
Diệp Tu Ngôn chỉ tay lên camera giám sát phía trên, nhắc nhở anh đừng nổi nóng, dễ bị lộ thân phận.
Ăn cơm xong, làm thủ tục nhận phòng, nhân lúc không ai chú ý, Diệp Tu Ngôn mới lẻn lên lầu vào phòng Lục Chinh “Thế nào?
Cảm giác sống ở đây thời gian qua có phải rất tuyệt không?” Anh ta chỉ ra ban công bên ngoài lớp rèm lụa nói “Tầm nhìn của ban công riêng này có phải cực tốt không, có thể thu trọn cả cổ trấn Nam Khê vào đáy mắt.
Cậu nhìn ngọn núi kia xem, rồi nhìn mây trắng này nữa...” “Tại sao lại tới đây?” Sắc mặt Lục Chinh âm trầm, trong gạt tàn đã chất đống mấy đầu lọc thuốc lá “Ở trụ sở chính ai phụ trách phối hợp với tổ thanh tra làm kiểm toán?” “Thì còn có Cố Vũ Châu, tôi đi rồi thì còn cậu ta, chẳng phải cũng như nhau sao?” “Không giống nhaụ” “Cậu ngay cả Cố Vũ Châu cũng đề phòng à?” “Bây giờ tôi đề phòng tất cả mọi người.” Lục Chinh rít một hơi thuốc, nhả ra làn khói “Bao gồm cả cậụ” “Đừng thế chứ.” Diệp Tu Ngôn biết anh đang giận vì mình tới làm phiền sự thanh tịnh của anh, vội vàng mở miệng giải thích “Bác Lục tra ra đến đầu tôi rồi, tôi mới phải chạy bán sống bán chết trong đêm tới đây đấy.
Nửa đêm tôi bò dậy chạy ra sân bay, chỉ sợ trời vừa sáng bác trai bác gái đã chặn ngay trước cửa nhà tôi.” “Cậu tới đây thì họ không tra ra được tôi đang ở đây chắc?” “Tôi tới đây rồi lái xe đi, xe không ở đây, họ sẽ không tìm thấy cậu nữa.” Lục Chinh liếc mắt đã nhìn thấu anh ta “Gọi trước cho tôi một cuộc, bên này tôi tự khắc sẽ cho người lái xe đi chỗ khác.” “...” Quả thực không gì qua mắt được anh; Diệp Tu Ngôn thở hắt ra “Mẹ tôi bắt đầu giục đi xem mắt rồi.
Hôm qua tôi phải cắn răng đi gặp một cô là người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể gì đó, cứ túm lấy tôi thao thao bất tuyệt chuyện thêu thùa, thật sự tra tấn tôi sắp điên luôn.
Tôi hết cách rồi, về nhà đành bảo với mẹ là đã có người trong lòng, đối phương còn là một nhà văn.” “Mẹ tôi thì cậu biết rồi đấy, chỉ thích người có văn hóa tri thức, vừa nghe là nhà văn liền giục tôi mau dẫn người về nhà cho bà ấy xem.” Lục Chinh nghe ra rồi, lần này anh ta đến Nam Khê