Chương 28
lúc này trên mặt đất toàn vũng nước mưa.
Đường Vực đi được một lúc, đôi giày da đen sản xuất thủ công đã hơi dính bùn nhưng điều đó cũng chẳng làm suy giảm phong thái kiêu ngạo của anh.
Chủ căn nhà kia nhìn theo anh chằm chằm, ông ta cũng thường xuyên theo dõi tin tức nên tất nhiên nhận ra anh chính là CEO của Thời Quang Đường Vực.
Ông ta nghe kiến trúc sư nói với anh về phương án thiết kế, anh lạnh nhạt đáp "Đợi sau khi hoàn thành bản vẽ, anh cứ liên hệ trực tiếp với người phụ trách dự án như cũ." Kiến trúc sư đáp "Được." Lưu Hựu Phong đứng cạnh thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Suýt nữa tưởng bị sếp đuổi cổ rồi Đường Vực bỏ tay trái ra khỏi túi quần, nhìn đồng hồ trên tay, Cao Hằng đứng bên cạnh liền hỏi "Sếp, giờ chúng ta có tới đoàn làm phim không?" Một bộ phim điện ảnh của Thời Quang đang quay ngoại cảnh ở Tây An, Đường Vực đã tới đây tiện thể sẽ tới thăm đoàn làm phim.
Anh vừa mới dợm bước chân, chủ căn nhà di dời đã chạy nhanh tới, đứng trước mặt anh cười nịnh nọt, nói "Tổng giám đốc Đường, tôi vừa mới cùng người thương lượng một chút, cảm thấy giá đền bù phía ngài đưa ra hôm trước rất hợp lý.
Chúng tôi đồng ý dọn đi, dọn đi ngay lập tức, các vị không cần sửa bản thiết kế nữa..." "Hả?" Đường Vực lạnh lùng nhìn ông ta rồi nói "Sao lại hợp lý?
Chẳng phải các vị đã nói ba đời nhà các vị đều sinh sống ở đây nên rất quyến luyến mảnh đất này sao?" "Ờ...
ờ, thì đúng là như thế." Ông ta bị Đường Vực nhìn chằm chằm đâm ra hoảng hốt, cuống quít phân bua "Nhưng giá đền bù hợp lý...
thế nên chúng tôi đồng ý dọn đi." Người nhà bọn họ đơn giản là tham lam, muốn vòi vĩnh thêm chút tiền, nhưng giờ lại nghe Đường Vực nói sẽ sửa bản thiết kế, như vậy không phải một cắc họ cũng không kiếm được hay sao?
Đường Vực vẫn nhìn ông ta, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng "Lúc này vấn đề không phải ông có đồng ý hay không mà là tôi không đồng ý." Anh nhìn những căn nhà đã di dời xung quanh, nhếch miệng bồi thêm một câu "Căn nhà ông ở vị trí này cũng rất thuận lợi, hoàn toàn không ảnh hưởng tới bản thiết kế." Nói xong lập tức rời đi.
Trợ lý Cao vừa theo sau vừa thầm nghĩ, đã lâu không thấy sếp tức giận như vậy.
Lưu Hựu Phong vẫn còn hơi lo lắng nhưng lại không hiểu được suy nghĩ trong đầu Đường Vực, anh ta thật sự muốn sửa đổi thiết kế sao?
Ông ta lẽo đẽo theo sau, lặng lẽ níu tay Cao Hằng, hỏi nhỏ "Sao cứ nhất thiết phải sửa thiết kế vậy?
Căn nhà này nằm lọt thỏm ở giữa phim trường, nếu không cẩn thận lúc quay phim rất dễ bị lộ trên màn ảnh đó..." Cao Hằng khẽ cười, nói "Có lọt cái gì vào khung hình thì cứ bảo đội hậu kỳ chế tác thôi.
Sếp tổng của chúng ta ghét nhất loại người vô liêm sỉ như vậy, lúc đưa tiền thì miệng kêu không cần, khi nhượng bộ thì nói không thèm, đã thế thì một đồng một xu cũng không cho thêm.
Tiền đền bù có bao nhiêu cho bấy nhiêu, chủ nhà kia có nhận hay không thì tuỳ, ông ta không đồng ý thì chúng ta sửa thiết kế, cũng không cần giở thủ đoạn gì không đàng hoàng, tránh bị người ta bắt được nhược điểm làm ảnh hưởng tới cả công ty." Lưu Hựu Phong hơi ngẩn người một chút rồi nói "Tôi hiểu rồi."