Chương 25
người họ xách đồ ra xe, để đồ vào trong cốp rồi mỉm cười vẫy tay "Hoan nghênh quý khách lần sau quay lại." Đường Hinh nhìn xe của họ rời đi, vui vẻ đi vào cửa hàng, lấy di động, chụp lại số tiền thu được gửi cho Vưu Hoan.
Vưu Hoan lúc này đang lái xe, tới cửa hàng rồi mới mở tin nhắn ra xe, cô lập tức trợn tròn mắt.
Hơn một trăm nghìn tệ?
Cô đẩy cửa xe bước ra, đi nhanh vào cửa hàng, nhìn lướt qua xem những bộ đồ nào đã được mua, trong đầu thầm tính toán.
Cô nhìn Đường Hinh vừa ăn xong đồ ăn vặt, giơ ngón tay cái thốt lên "Đủ ác." Vưu Hoan tâm phục khẩu phục nói "Ai mà lại hào phóng thế không biết, cứ để yên cho cậu chặt chém như vậy." Đường Hinh cười đáp "Hai vị tiểu thư, lái Maserati hơn 2 tỷ." Vưu Hoan "Đúng là người có tiền." Đường Hinh gật đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn cô.
Vưu Hoan "..." Cô ấy lấy điện thoại ra, gửi bao lì xì cho Đường Hinh .
Đường Hinh cũng hí hửng nhận lấy, còn chụp màn hình đăng lên WeChat.
Phát bao lì xì là một tính năng trên WeChat để tặng tiền cho bạn bè.
Buổi tối, Đường Vực về nhà họ Đường, ăn cơm xong thì vào phòng làm việc cùng cha anh Đường Hải Minh bàn chuyện công việc.
Xong việc anh đi ra ngoài, liền thấy Đường Đinh Đinh đang xách một đống túi lớn túi nhỏ đi lên tầng.
Đường Đinh Đinh ngẩng đầu, vừa nhìn thấy anh trai đã hừ một tiếng, nói "Anh, em cảm thấy hôm nay em bị người ta 'chém'." Đường Vực hai tay đút túi quần, nhìn em gái thản nhiên hỏi "Sao thế?" Đường Đinh Đinh vừa leo cầu thang vừa thở hổn hển, nói "Anh đợi em một chút." Cô đem cất chỗ đồ mới mua vào phòng rồi chạy ra, thấy anh trai mình đang lười nhác tựa lên lan can khắc hoa, tay lướt điện thoại.
Cô chạy tới trước mặt anh.
Đường Vực giọng điệu nhàn nhạt hỏi "Hết tiền à?" Đường Đinh Đinh "......
Sắp hết rồi." Đường Vực thoải mái gật đầu nói "Ngày mai sẽ chuyển cho em một tí." Nói xong thì định rời đi.
"Khoan đã " Đường Đinh Đinh đứng chắn trước mặt anh, mặt nhăn mày nhó, nói nhỏ "Hôm nay em bị Minh Chúc 'chặt chém'.
Em vốn nghĩ thế cũng chẳng sao nhưng nghĩ lại, anh theo đuổi người ta không thành, chị ta cũng chẳng phải chị dâu của em, em tự dưng lại biếu không cho chị ta những mấy trăm nghìn tệ, em lại thấy..." Cô ngập ngừng một chút rồi lại tức giận nói "Em tức giận " Đường Vực "......" Anh đứng im tại chỗ, cúi xuống nhìn cô hỏi "Thế là thế nào?
Đường Đinh Đinh đem chuyện đi mua sắm lúc chiều kể lại một lượt, Đường Vực nghe xong cũng chẳng thay đổi sắc mặt.
Anh từng nghe nói qua về cửa hàng này của Vưu Hoan vì trước đây Đường Hinh từng nhắc tới với anh vài lần, cô ấy nói mình rất thích giúp Vưu Hoan trông cửa hàng, muốn hét giá bao nhiêu thì hét, giúp xong còn được Vưu Hoan phát bao lì xì.
Anh nhớ tới dáng vẻ dịu dàng của Minh Chúc, không ngờ người như cô ấy còn đi "cắt cổ" khách...
"Là tự em dẫn xác tới, 'chặt chém' gì tuỳ người ta." Đúng thế, Đường Vực đích thực là ngu như heo "Nhật ký nữ đại gia" Cũng chỉ là mấy vạn tệ, đối với Đường Vực mà nói cũng như như sứt tí móng tay.
Với bản tính hay tò mò của Đường Đinh Đinh, chắc chắn con bé đã hỏi xin được ảnh của Minh Chúc, đã thế lại còn tự mình dẫn xác tới nhà người