Chương 2
Dù sao người này cũng chỉ như đứa trẻ 3 tuổi, vậy mà cô lại bị hắn 𝓁ϊếʍ đến mức cơ thể nóng lên.
Thanh Chi giãy giụa không ngừng, dần dần mất đi sức lực, thở hổn hển.
Cô vẫn đang duy trì sự tỉnh táo cuối cùng của mình, cố gắng đánh thức hắn: “Anh hai, anh hai!” Cố Mạc hoàn toàn không thèm để ý, phảng phất như đã rất lâu mới được thỏa mãn, hắn buông tay ra xoay người đi, thỏa mãn đến mức ngủ thiếp đi.
Thanh Chi ngay lập tức từ tяên giường đứng dậy, chạy vào phòng vệ sinh, nhìn mặt đỏ tai hồng của mình trong gương.
Lỗ tai đã bị 𝓁ϊếʍ đến ẩm ướt, trong thân thể còn mang theo vài phần dư vị.
Thanh Chi không dám ngủ tiếp, cô ngồi bên cạnh hắn chờ tới hừng đông.
Cả nhà chỉ cùng nhau ăn bữa sáng, mẹ kế Trần Hà vốn đã chán ghét tên ngốc Cố Mạc này, giờ lại thêm một Thanh Chi, trong lúc ăn cơm sắc mặt bà ta không tốt xíu nào.
Trần Hà liếc nhìn Cố Phong: “Con trai của tôi thì không ở đây, bây giờ tôi đều phải đối mặt với con nhà người ta mỗi ngày, một đứa ngốc đã đành giờ lại thêm một đứa nữa.” Cố Mạc là con trai của Cố Phong và Cố phu nhân quá cố, hắn chính là Cố đại thiếu gia quang minh chính đại, cho nên dù có là tên ngốc thì Trần Hà cũng khó mà nói được.
Thanh Chi mới là người đáng xấu hổ nhất.
Cố Phong cũng không nói lời nào.
Rốt cuộc, đưa Thanh Chi về nhà đã là sự nhượng bộ lớn nhất của Trần Hà rồi.
Thanh Chi đứng ngồi không yên, chỉ có lúc này cô mới có thời gian trò chuyện với Cố Phong.
Cô nhút nhát sợ sệt mở miệng: “Ba ba, con có thể không ngủ với anh trai được không?” Trần Hà bỗng nhiên quăng cái muỗng xuống sàn, âm thanh lớn làm Thanh Chi hoảng sợ.
Bà ta trừng mắt nhìn Thanh Chi: “Cô có để người khác ăn cơm không?
Vừa đến Cố gia đã muốn kiếm chuyện!” Thanh Chi nắm chặt cán muỗng trong tay, đầu hạ thấp xuống bàn.
Rõ ràng đều là người nhà họ Cố, nhưng cô lại giống như người ăn nhờ ở đậu.
Nghĩ đến việc bị anh trai ngốc 𝓁ϊếʍ lỗ tai, cô can đảm lấy dũng khí nói: “Anh trai đã hai mươi mấy tuổi rồi, chúng con không nên làm vậy mới đúng, tránh gây hiềm nghi không đáng có.” “Hắn chỉ là một tên ngốc thì có thể làm gì cô?
Là sợ hắn làm ảnh hưởng đến việc tìm đàn ông của cô sau này sao?
Bộ dạng lớn lên như hồ ly tinh, giống người đàn bà kia như đúc.” Trần Hà nói rất khó nghe, nhưng bà ta cũng không có cách nào phủ nhận, quả thật Thanh Chi lớn lên rất xinh đẹp, da t̸h̵ιt̸ trắng như tuyết, lông mày lá liễu, đặc biệt là cặp mắt hạnh kia, giống hệt mẹ cô, nhưng so với mẹ thì cô còn muốn hơn vài phần.
Giống như ánh mặt trời lúc sáng sớm soi rọi xuống nhân gian, vừa sạch sẽ lại thanh khiết.
Thanh Chi chỉ chờ câu trả lời của Cố Phong.
Về chuyện này, Cố Phong không thể thắng được Trần Hà, hiện tại nếu nói đến sẽ không tránh khỏi thiếu tự tin, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Chi Chi, ngày hôm qua tiểu Mạc có gây phiên toái gì cho con không?” Thanh Chi cắn cắn môi, nửa ngày không nói ra lời.
Chẳng lẽ nói cơ thể thiếu nữ rất mẫn cảm, cho nên bị anh trai 𝓁ϊếʍ lỗ tai liền dễ dàng làm quần lót cô ướt sao?
Trần Hà âm dương quái khí nói: “Hay là đã học thói hư tật xấu của mẹ cô, ỷ vào có chút nhan sắc thì nghĩ đàn ông nào cũng muốn lên giường với cô sao?
Nhìn cho rõ đi, Cố