Chương 9
nhọt, cả người béo như lợn.
Cô đúc kết ra điều này sau khi xem phim một số phim truyền hình trên TV.
Nhưng mọi thứ hoàn toàn khác biệt với những gì cô nghĩ.
Ngày khai giảng, cô đến muộn, lúc ấy cô đã liên tục nhìn qua nhìn lại tìm kiếm chỗ ngồi của mình nhiều lần, vì cô bị bạn cùng bàn của mình hù chết.
Cô cho là mình đã vào nhầm lớp hoặc là nhìn lầm chỗ.
Cô không ngờ bạn học cùng bàn với cô là một nam sinh đẹp trai đến vậy Cận Quan Quan đứng trước bàn học, nhìn ngắm anh một hồi lâụ Trong lòng cô âm thầm cảm ơn mẹ mình ngàn vạn lần, cô có cảm giác như mẹ cô lo lắng cho tương lai cô biết bao, còn chu đáo tuyển chọn chồng cho cô.
Cô cho rằng anh trai cô là người đẹp nhất, nhưng ai ngờ cô cảm thấy anh còn đẹp hơn cả anh trai.
Dáng người anh cao gầy mặc trên mình một bộ đồng phục sạch sẽ.Chỉ mặc đồng phục thôi mà cũng có thể đẹp như vậy, chắc hẳn thân hình anh rất đẹp.
Tầm mắt Cận Quan Quan di dời xuống giày anh, thấy đôi giày trắng tinh không một chút vết bẩn, hảo cảm trong lòng cô liền dâng lên gấp bội.
Nhưng điều cô quan tâm nhất là gương mặt anh,lúc này anh đang cúi đầu nghiêm túc đọc sách, nên Cận Quan Quan chỉ có thể nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng, đẹp như điêu khắc của anh.
Cứ như nam chính trong tiểu thuyết đang hiện diện ngay trước mắt cô, cô như bị anh hút hồn, cả người ngây ngốc đứng một chỗ, hai mắt ngắm nhìn anh.
Tuy bị Cận Quan Quan nhìn chăm chú một hồi lâu, nhưng anh vẫn không hề ngước lên, nhìn cô lấy một cái.
Cận Quan Quan không khống chế được tay mình, cô kích động ngồi xuống bỏ cặp sách ra sau lưng, sau đó vươn tay lên, chủ động chào hỏi “Bạn học, tên mình là Cận Quan Quan, vừa thấy cậu mình đã thích cậu rồi, chúng ta sẽ ngồi cùng bàn cho đến hết năm đấy.” Tuy nhiên, anh chuyên chú đọc sách, rõ ràng không hề có ý tứ cùng cô chào hỏi, nghe thấy cô nói lời này, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng.
Phảng phất giống như là một khối băng lạnh lẽo.
Cận Quan Quan cũng không để tâm.
Tương lai còn dài.
Cô nhìn lên bìa sách, nơi đó có viết tên của anh.
Là Hoắc Mộ.
Người đẹp mà chữ viết cũng đẹp.
Cận Quan Quan cảm thấy cô đã hoàn toàn trầm luân rồi.
Thật muốn viết tên anh vào sổ hộ khẩu nhà cô.
… Cận Quan Quan cho xe dừng trước cửa khách sạn, cô mở túi xách, lấy ra một lọ nước hoa, xịt lên người mình một chút.
Sau khi cất lọ nước hoa vào túi, cô bước xuống xe, đi đến phòng Hoắc Mộ.
Đúng là người có tiền có khác, còn mời cô đến phòng tổng thống, số phòng cũng là dãy số may mắn – 888.
Trước đây, cô và anh ta chỉ tìm khách sạn tầm một vạn để qua đêm.
Không nghĩ tới, hai người họ sắp làm tình trong một khách sạn lên đến hàng trăm vạn.
Vào trong thang máy, Cận Quan Quan lấy một thỏi son, trang điểm lại một chút, son môi màu đỏ rực được tô lên làn môi anh đào khiến cô càng thêm yêu mị, quyến rũ.
Cô nhìn xuống, quan sát cơ thể mình, váy tơ tằm màu đen ôm lấy dáng người gợi cảm, phát họa đường cong nóng bỏng, lồi lõm rõ ràng.
Cận Quan Quan thấy dáng người cô quả nhiên không tồi.
Ngực cô quả thực không nhỏ.
Hơn nữa, nhiều năm trước được Hoắc Mộ xoa nắn, cho nên bộ ngực lớn hơn không ít,