Chương 14
thân, tuấn tú ưa nhìn, hàng mi cong dài đủ khiến nhiều cô nương ghen tỵ, dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng, chỉ là giờ phút này do mất máu quá nhiều mà thảm đạm bợt bạt.
Chàng thiếu niên đẹp đẽ như vầng thái dương, thu hút tới mức chói mắt, Diệp Thê trôi theo dòng suy nghĩ, nhớ lại mấy chữ chàng chỉ vừa kịp thốt ra trước khi thổ huyết.
Thẩm Tương Uyên muốn nói gì, từ âm tiết đứt quãng nặng nhọc có thể chắp vá thành hai chữ, ta về...
“Chờ ta về sẽ bù cho nàng.” Một dòng suy nghĩ chớp lóe trong đầu Diệp Thê, nhớ lại lần đầu tiên gặp chàng.
Đôi mắt nàng thoáng chốc ánh lên sự vui vẻ, khóe môi cong lên thành ý cười dịu dàng, nàng ghé xuống gần, mặc kệ chàng có nghe thấy không, cất giọng ôn nhu “Ừm, chàng về rồi.” Lúc đệ tử của lão đại phu tới, Diệp Thê vừa tắm gội xong, sau khi thay quần áo sạch sẽ, nàng đi ra khỏi bình phong.
Lơ đãng nhìn nam nhân đang nằm trên giường, vừa tắm xong nên còn chút ngại ngùng, tuy hai người là vợ chồng nhưng...
Kiểu sống chung phòng này, vẫn thấy chưa quen.
Diệp Thê áp tay lên mặt, che đi hai má đỏ hồng, nhìn lại trong gương mấy lần, đến khi xác nhận người khác nhìn vào sẽ không phát hiện ra chỗ khác thường, nàng mới bước ra sảnh trước.
Phúc bá đã an bài cho mấy vị thầy thuốc xong, ông đưa hộp thuốc mỡ trong tay cho Diệp Thê “Thiếu phu nhân, đại phu nói loại thuốc này rất tốt cho vết thương, ngày nào cũng cần dùng.” “Được.” Diệp Thê nhận lấy, nhớ tới chàng rồi nói tiếp “Phúc bá chuẩn bị nước ấm giúp ta với, ta...
lau người cho chàng.” Thời tiết khô nóng, Thẩm Tương Uyên đang hôn mê mà người cứ dớp dính như thế chắc hẳn rất khó chịụ Phúc bá theo lời nàng, vội đi phân phó.
Người hầu trong nhà tay chân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã mang nước tới.
Diệp Thê đỡ thau nước ngồi xuống cạnh chàng rồi phân phó cho bọn họ lui ra ngoài.
Hơi nước bốc lên mờ mịt làm bầu không khí đột nhiên trở nên ái muội vô cùng.
Trong nước còn bỏ thêm cả thảo dược, tản ra mùi hương dễ chịụ Không biết có phải do nhiệt độ của hơi nước hay không mà rạng đỏ trên mặt Diệp Thê khó lắm mới tan đi giờ lại lũ lượt kéo về.
Tay nàng đặt trên nút dây áo Thẩm Tương Uyên run nhè nhẹ.
Cách một lớp áo, nàng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng rực đang tỏa ra từ thân hình rắn chắc của chàng.
Nhiệt độ cơ thể nàng vốn đã thấp hơn người khác, giờ phút này, vì một số tâm tư khó nói của nữ tử, chỉ cảm thấy như mình đang rờ lên cục than.
Hai mắt Thẩm Tương Uyên vẫn nhắm nghiền, chàng khẽ hừ một tiếng làm Diệp Thê cả kinh thu tay lại.
Nàng trộm nhìn thử, may quá, chàng vẫn chưa tỉnh.
Nàng hít sâu một hơi, thầm nghĩ không nên rầy rà nữa, nước mà lạnh thì lại phải làm phiền Phúc bá.
Diệp Thê cắn môi, cởi nút áo của chàng, để lồng ngực tinh tráng lộ ra.
Lúc mặc quần áo thì còn không rõ, nhưng lúc này, từng múi cơ trần trụi hiển lộ trước mắt, nàng chú ý thấy một vết sẹo đã cũ cắt chéo lồng ngực Thẩm Tương Uyên, ngoài ra còn nhiều vết sẹo mới kết thành những đường đỏ đậm ngang dọc, có những cái không biết đã từ bao giờ, chỉ để lại một vệt sẫm mờ mờ trên da thịt.
Sẹo lớn sẹo bé chằng chịt như con rết làm Diệp Thê quên hết những suy nghĩ linh