Chương 20
hắn, hắn là công tử Hầu phủ, không đến nỗi rơi vào cảnh đói một bữa no một bữa, ngay cả một bộ y phục tươm tất cũng không có.
Lời đồn hắn "khắc phụ khắc mẫu khắc thê khắc tử" đã sớm lắng xuống, chứ không phải thỉnh thoảng lại bị người ta nhắc đến.
Hai vị di nương của phụ thân cũng không đến nỗi nhiều năm vẫn không có hài tử....
Lục Hằng làm ra vẻ cảm kích rơi lệ "Đa tạ mẫu thân quan tâm, nhi tử nhất định cẩn ngôn thận hành, hữu ái huynh đệ, không để mẫu thân phải lo lắng." Đối phó xong Thượng thị, Lục Hằng dẫn Kim Qua đến tiền viện, thấy viện tử Thượng thị chuẩn bị cho mình sát vách phòng hạ nhân, bên trong có một gian chính phòng, hai gian nhĩ phòng, hai gian sương phòng, hai gian đảo tọa phòng, thoạt nhìn rộng rãi nhưng không có nhiều đồ đạc, càng không nói đến đồ cổ trân bảo.
Kim Qua nghe tiếng đánh bạc hò hét, tiếng bước chân, tiếng bát đĩa va chạm từ bên tường truyền đến, cau mày nói "Ồn ào quá Gia, hay là chúng ta cầu xin phu nhân, để bà ấy đổi cho người một viện tử khác đi?" "Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, cứ nhịn đi." Lục Hằng sờ sờ con dấu gỗ đeo bên hông, trên đó khắc chữ "Nhẫn" méo mó, "Nếu ta đi hỏi bà ta, bà ta nhất định có trăm ngàn lý do để lấp liếm ta ví dụ như viện tử này rộng rãi nhất; muốn trà muốn nước thuận tiện nhất; gần thư phòng của phụ thân nhất...
Sau đó lại mách tội ta với phụ thân, đến lúc đó ta sẽ thành kẻ không biết tốt xấu, hỗn xược vô lễ." Kim Qua nghe mà trợn mắt há hốc mồm "Không đến nỗi vậy đâụ..
Tiểu nhân thấy phu nhân khá hiền lành mà..." Dù Lục Hằng đã đề phòng, tháng đầu tiên về nhà, hắn vẫn bị thủ đoạn "dao cùn giết người" của Thượng thị hành hạ khổ không nói nên lời.
Đầu tiên là trong viện của Lục Cảnh Minh đột nhiên xuất hiện một con mèo đen không may mắn, còn từ trên tường lao xuống khi hắn đang hàn huyên với Lục vương gia, cào rách cánh tay Lục Vương gia; Tiếp theo, Trần di nương hiền lành chất phác đột nhiên mắc bệnh lạ sốt cao không ngừng, vào đêm khuya trước ngày Lục Hằng làm lễ đội mũ, bà ta kêu la thảm thiết nói ác quỷ đến đòi mạng, náo loạn khiến phần lớn người trong Hầu phủ không yên; Đến lúc làm lễ đội mũ, Lục Cảnh Minh cầm ngọc quan hình đốt trúc, còn chưa chạm vào tóc Lục Hằng, ngọc quan đã phát ra tiếng "rắc" nhẹ, vỡ làm đôi.
Sắc mặt Lục Cảnh Minh càng lúc càng khó coi.
Lục Hằng để tránh bị phụ thân đuổi ra khỏi nhà, dứt khoát vừa thức dậy đã chạy ra ngoài, từ sáng đến tối lang thang trên phố.
Hắn giống như con chim ưng bị trói chặt đôi cánh, bó tay trước những mánh khóe âm hiểm của Thượng thị.
Chuyện này không giống như ra trận giết địch, chỉ cần bản lĩnh trong tay là đủ, hắn dù có ngàn vạn kế sách cũng không thể dùng lên người phụ nhân hậu trạch.
Huống chi, đối phương còn là mẫu thân trên danh nghĩa của hắn.
Đến lúc này, Lục Hằng dần nhận ra cái lợi của việc có thê thất.
Nếu cưới được một nữ nhân thông minh lại kiên cường, hai người trong ngoài phối hợp liên thủ đối phó Thượng thị, có lẽ có thể giết ra một con đường máụ Nhưng trên đời này làm gì có nữ nhân như vậy?
Lục Hằng ngồi trên mái ngói lưu ly, ngậm cọng cỏ khô trong miệng, nhìn tiên nhân cưỡi hạc trên