Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

trách cứ khe khẽ.
"Ngươi không phải nha hoàn của ta, lẽ ra ta không có quyền quản giáo ngươi, nhưng đêm trừ tịch ngày lành, tiểu thư nhà ngươi khóc sướt mướt như vậy, ngươi cũng không biết khuyên nhủ một lời sao?" Giang Bảo Thường mặt hơi giận, nhỏ giọng trách mắng Cẩn Nhi nha hoàn bên cạnh Mạnh Quân.
Mạnh Quân vừa xấu hổ vừa giận, vội lấy khăn che mặt, nhỏ giọng nói "Bảo Thường tỷ, chuyện của ta không cần tỷ quản." Giang Bảo Thường phất tay cho Cẩn Nhi lui xuống, khẽ sờ trán Mạnh Quân, hỏi "A Quân muội muội, muội thấy chỗ nào không khoẻ?
Ta cho mời lang trung đến xem có được không?" "Đừng ở chỗ này mèo khóc chuột giả từ bi." Mạnh Quân gượng ngồi dậy, đôi mắt sưng húp như quả đào, oán hận trừng mắt nhìn Giang Bảo Thường.
Nàng ta dù sao cũng còn nhỏ tuổi, vừa mở miệng đã nức nở, chẳng giống cãi nhau mà giống như đang kể lể uất ức "Ta biết mọi người đều thích tỷ, nhưng ta chính là không thích tỷ Tỷ cướp mất Diệu Nhan tỷ, lại còn mê hoặc Hành Chu ca ca đến hồn xiêu phách lạc, giả nhân giả nghĩa, lòng dạ bất nhất, ta...
ta ghét tỷ " Giang Bảo Thường nhìn Mạnh Quân, bình tĩnh nói "Muội đang nóng giận, có lẽ ta nói gì muội cũng không nghe lọt tai.
Thôi vậy, ta bảo Cẩn Nhi lấy nước ấm cho muội rửa mặt, hôm khác ta lại đến thăm muội." Nói xong, nàng liền quay người bước đi.
Mạnh Quân vất vả lắm mới nén được cơn giận, lại như đấm vào bông càng thêm tức tối, bèn vén chăn đuổi theo, chân còn chưa xỏ giày, run giọng gọi "Tỷ đứng lại Tỷ...
tỷ không biện giải cho mình, là chột dạ, hay là định quay về cáo trạng với di mẫu?" Nàng nghĩ đến việc mình ở Biện Kinh không có chỗ dựa, lại chẳng có gia sản gì, nếu lại khiến Hà thị ghét bỏ, hậu quả thực sự không dám tưởng tượng, nên không khỏi sợ hãi, thân hình gầy yếu khẽ run rẩy.
Giang Bảo Thường thấy Mạnh Quân tuy tính tình yếu đuối nhưng tâm địa không xấu, điều đáng quý nhất là mọi hỉ nộ ái ố đều viết hết lên mặt, liền nảy sinh ý định lợi dụng.
"Ta không tranh cãi với muội, là sợ muội tức giận hại thân, chứ không phải nhận những tội danh này." Nàng đỡ Mạnh Quân ngồi xuống ghế bên cạnh, "Nhưng chuyện hiểu lầm giữa tỷ muội chúng ta đóng cửa lại từ từ nói rõ cũng được, không cần làm kinh động cữu mẫu, điểm này muội cứ yên tâm." Mạnh Quân cúi đầu nhìn mũi chân, nước mắt lưng tròng, âm thanh nhỏ dần "Xin lỗi tỷ, ta không nên đêm trừ tịch làm tỷ khó chịu, không nên nói những lời quá đáng..." "Quả thật quá đáng." Giang Bảo Thường không hề nể nang Mạnh Quân, mà gật đầu thật mạnh.
Sắc mặt Mạnh Quân trắng bệch, răng cắn chặt môi dưới, ngẩng đầu nhìn nàng với đôi mắt đẫm lệ.
"A Quân muội muội, tội danh mê hoặc Hành Chu ca ca, ta không dám nhận, từ khi đến đây, số lần ta nói chuyện với huynh ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng không hề lén lút đưa tín vật gì." Giang Bảo Thường nghiêm mặt nói với Mạnh Quân, "Muội cứ tùy tiện nói bậy như vậy, lỡ như bị người có tâm biết được, tung tin đồn nhảm nhí, chẳng phải ta oan uổng mà chết sao?" Mạnh Quân hối hận vì lỡ lời, nhớ đến hai chiếc khăn tay và chiếc túi tiền đã đánh rơi ở chỗ Thôi Hành Chu, mặt nóng bừng ngập ngừng nói "Ta không biết...
lòng ta hiểu rõ là chính huynh ấy phong lưu đa tình, thấy ai cũng thích,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡