Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

niệm duy nhất của hắn ở kiếp này.
Đông Thanh nhìn góc nghiêng hoàn mỹ của Túc Yểu dưới ánh mặt trời, thầm nghĩ, chỉ mong Túc Yểu vạn sự như ý.
Lúc Túc Yểu vừa bước vào đường thính, đã nhìn thấy Trương Vận Tâm đang cúi đầu rũ mi đứng cạnh Trình Lan.
Bộ dạng vô hại như thế, ai có thể ngờ sau này, tâm địa nàng ta lại xấu xa độc ác tới mức ấy?
Trình Lan vừa nhìn thấy Túc Yểu bèn giới thiệu Trương Vận Tâm với nàng, Túc Yểu chỉ khéo léo cười nhạt, ngồi xuống nghe Trình Lan nói, nhấp ngụm trà xong mới nhìn Trương Vận Tâm, gật đầu "Vận Tâm biểu tỷ." Dù nàng không đứng dậy, nhưng Trương Vận Tâm vẫn có cảm giác được yêu mà sợ, vội khom mình hành lễ "Yểu Yểu muội khỏe." Khi ngước lên, mắt Trương Vận Tâm chợt lóe, nhìn Đông Thanh đứng sau Túc Yểu mà sửng sốt, tuy chỉ trong chớp mắt, nhưng Túc Yểu vẫn thấy rất rõ.
Trong lòng Túc Yểu hơi khó chịu, Đông Thanh đẹp, nàng biết, nhưng điều đó không có nghĩa, nàng cho phép Trương Vận Tâm mơ tưởng với Đông Thanh.
Trong mắt Đông Thanh chỉ có Túc Yểu, dù Trương Vận Tâm có ra sao hắn cũng chẳng để bụng, hắn chỉ biết rằng, nếu Trương Vận Tâm dám động tay động chân với Túc Yểu, hắn sẽ khiến nàng ta sống không bằng chết.
Cũng chỉ là một biểu tiểu thư nhỏ nhoi tới ra mắt, Túc Yểu ngồi một lúc thì muốn về phòng, nàng nghiêng đầu bảo Đông Thanh "Đông Thanh, chúng ta về đi." "Ừ." Đợi hai người đi xa, Trương Vận Tâm mới ngập ngừng hỏi Trình Lan "Dì, vừa rồi nam tử đứng sau Yểu Yểu biểu muội là ai vậy, không phải nam tử thì vốn không được..." Trình Lan mới đầu chỉ liếc nhìn nàng ta, nghe nàng ta sắp nói bậy bạ mới vội đánh gãy lời "Chuyện này không liên quan đến ngươi Ngươi chỉ cần nhớ rõ, phủ Thừa tướng ngoại trừ Tướng gia, thì Túc Yểu là lớn nhất, nàng muốn gì cũng được, rõ chưa?" "...Vâng." Trình Lan hận rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn Trương Vận Tâm, không biết nàng ta làm sao, mà lại không cẩn trọng như vậy, nói không lựa lời cũng không sợ gây họa.
Trương Vận Tâm im lặng, trong lòng lại thầm nghĩ, nam nhân cổ đại đúng là người sau lại đẹp hơn người trước.
Mới hôm qua, nàng ta gặp được một nam nhân lạnh lùng, đã cảm thấy khá đẹp rồi, ấy thế mà vẫn không thể đẹp bằng tên hạ nhân kia của Túc Yểụ Trương Vận Tâm tới phủ đã nửa tháng, Túc Yểu cũng không chạm mặt nàng ta mấy, chỉ nghe nói nàng ta bị Trình Lan cấm túc nhiều ngày trong phòng, lí do là vì nàng ta mặc quần áo của nam nhân trốn ra ngoài phủ, bị phát hiện.
Mà Túc Yểu cũng dần quen với tháng ngày sau khi trọng sinh.
Kiếp trước nàng bệnh nặng liệt giường gần một năm, sau khi chết linh hồn lại ngày đêm vất vưởng ở phủ Thừa tướng.
Lúc sống không thể đi ra ngoài, chết rồi lại không nói được, có lẽ trời cao thương hại nàng, nên mới cho nàng cơ hội quay về quá khứ.
Sau khi Túc Yểu trọng sinh, thay đổi lớn nhất là nàng đã tập thành thói quen chép kinh văn vào ban ngày.
Hôm nay, nàng dậy sớm, ăn sáng xong liền ngồi chăm chú chép kinh văn.
Khi Đông Thanh vào phòng tìm nàng, Túc Yểu vẫn đang tập trung viết.
Giao mùa, tiết trời cuối xuân man mát, nhưng ban ngày cũng dần oi bức cái nóng của ngày hè.
Trong mắt Đông Thanh, nàng đẹp tới mức không giống người phàm, dường như chỉ nháy mắt thôi, nàng sẽ tan biến trong không trung.
Bước chân Đông Thanh hơi loạng choạng, bất giác buộc miệng thốt lên "Niên Niên..." Túc Yểu chệch ngòi bút, giọt mực đặc sánh rơi trên mảnh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡