Chương 12
cô đều xảy ra sự thay đổi cực lớn.
Ngón áp út và ngón giữa bắt đầu vuốt ve nhụy hoa ướt át trơn trượt, ấn ngược lên hạt ngọc nhỏ nhạy cảm.
Mỗi lần tự an ủi, cô đều đạt được cao trào thông qua việc kích thích nơi này.
Nhưng đêm nay, mặc cho cô nắn bóp thế nào, vẫn mãi không thể lên đỉnh.
Cô đau khổ ngửa đầu lên, cắn chặt môi phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn.
Bàn tay trái đưa lên trước ngực, cách lớp vải vò nắn một bên bầu ngực “Ưm...
ưm ưm...” Hai tay không ngừng kích thích cơ thể, các ngón chân cuộn tròn bấu chặt lấy sàn nhà.
Cánh hoa e ấp giữa hai chân chốc chốc lại nở rộ, chốc chốc lại co rút, mật dịch tiết ra chảy dọc theo gốc đùi xuống dưới “A a...” Ôn Ngôn rất đau khổ, bị dục vọng hành hạ đến mức sắp mất kiểm soát.
Muốn lên đỉnh nhưng mãi vẫn không tới được.
Trong đầu hiện lên khuôn mặt của Lục Diệu, đặc biệt là hình ảnh đôi môi mỏng của anh khép mở.
Người ta đều nói đàn ông môi mỏng rất giỏi liếm mút.
Nếu bị Lục Diệu liếm...
“A...” Cơ thể co giật một trận, bờ mông siết chặt, hai chân khép lại run rẩy.
Lên đỉnh rồi.
Chỉ đơn thuần nghĩ đến việc bị Lục Diệu liếm, cô đã bị kích thích đến mức đạt cao trào.
Sau khi tắm xong nằm trên giường, Ôn Ngôn hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Lần đầu tiên cô rơi vào trạng thái mê loạn thế này.
Quen biết Lục Diệu chưa đầy ba ngày, thế mà lại có thể lấy anh làm đối tượng tưởng tượng tình dục của mình.
Nếu còn tiếp tục dây dưa với anh, cô tuyệt đối sẽ gục ngã trên người anh.
Phụ nữ quá cảm tính, thường vì tình dục mà nảy sinh tình yêụ Tình dục thì được, nhưng cô...
ghét tình yêu, vì nó rất phiền phức.
Thế nên ngày hôm sau khi Lục Diệu rời đi, cô thậm chí còn không xuống lầụ Đứng trên sân thượng tầng ba, nhìn chiếc Land Rover màu đen lăn bánh khỏi cổng nhà họ Ôn, cho đến khi đuôi xe khuất hẳn khỏi tầm mắt không còn nhìn thấy nữa, cô mới thu hồi ánh nhìn.
Tựa lưng vào lan can ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, cô mỉm cười tự nhủ với bản thân “Gặp thêm vài đối tượng xem mắt nữa là có thể quên được anh ta thôi.” Lúc Ôn Ngôn xuống lầu thì chạm mặt anh trai Ôn Thần.
Ôn Thần đang gọi video với Lục Diệu “Vài ngày nữa em sẽ đến Bắc Thành, đến lúc đó chúng ta lại tụ tập ở quân đội nhé.
Em xuất ngũ hơn một năm nay vẫn chưa về thăm đám anh em của chúng ta.
Anh Tư, hôm qua anh đi sớm quá, Mộ Khải Lâm cũng nói muốn đi, đến lúc đó em sẽ dẫn cậu ấy theo.” “Được.” Trai thẳng mà gọi video thường luôn dùng camera sau, Lục Diệu đã nhìn thấy Ôn Ngôn đang bước từ cầu thang xuống.
Ôn Ngôn không biết anh trai đang gọi video với ai.
Cô xách túi đi đến trước tủ giày của mình để tìm đôi giày cao gót hợp với bộ quần áo đang mặc.
Ôn Thần chuẩn bị thay dép lê, thấy cô đi tới liền đưa điện thoại ra trước mặt cô “Cầm giúp anh một lát.” Cô thuận tay nhận lấy, nhìn thấy cái tên sáng lên trên màn hình ”Anh Tư”.
Lòng bàn tay như đột nhiên bị thứ gì đó làm bỏng, tay trượt đi, chiếc điện thoại rơi bộp xuống thảm.
Điện thoại rơi xuống tấm thảm dưới chân, mặt lưng hướng lên trên.
Với góc độ của camera sau, hình ảnh mà Lục Diệu ở đầu dây bên kia nhìn thấy chính là