Chương 14
đầu lên, dò xét người đàn ông mình từng yêu nhiều năm trước mắt, chỉ thấy lúc trước bản thân đúng là mù quáng “Cho dù anh có làm màn dạo đầu, cơ thể tôi cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng nào với anh nữa.
Bởi vì tôi đã không còn yêu anh, tình dục phải được xây dựng trên nền tảng của tình yêu, không có tình yêu, thì chỉ có thể gọi là giao hợp mà thôi.” Trong mắt Tô Tình không còn sự ái mộ dành cho Thượng Quân Ngạn nữa, chỉ còn lại sự trào phúng và nụ cười lạnh nhạt.
Cô không ngốc, biết người đàn ông này sẽ không thả mình ra ngoài.
Sự đề phòng cẩn trọng không cho phép anh lơ là cảnh giác, nếm mật nằm gai mười mấy năm trời mới có được địa vị như ngày hôm nay, anh không thể để một người phụ nữ như cô hủy hoại cả tiền đồ xán lạn của mình.
Nhớ lại những thủ đoạn tàn độc Thượng Quân Ngạn đã sử dụng với cựu Tổng thống Thượng Đông Hải và anh trai ruột Thượng Quân Sách, cùng với nhà họ Tô, Tô Tình đã nhìn thấu bộ mặt thật của anh.
Người đàn ông này trong mắt chỉ có quyền lực, bất kỳ ai đe dọa anh đều là vật cản đường.
Nên Tô Tình không bao giờ nhắc lại tờ đơn ly hôn đã ký tên trước mặt Thượng Quân Ngạn nữa, cũng không ầm ĩ đòi ra ngoài.
Ăn cơm xong cô liền ngồi ở phòng khách xem phim.
Nhìn người phụ nữ lúc khóc lúc cười vì diễn biến phim, Thượng Quân Ngạn cầm điều khiển tắt tivi đi “Chúng ta nói chuyện.” “Nói chuyện gì?” Tô Tình ôm gối ngẩng đầu nhìn anh, dây áo hai dây đã trễ nải rơi xuống cánh tay, lộ ra rãnh ngực đầy câu dẫn.
Thượng Quân Ngạn bước đến, giơ tay kéo lại dây áo lên vai cho cô, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô “Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.” Tô Tình khẽ chau mày, đối diện với anh “Đêm đó là tôi hạ dược anh.” “Cho dù là ai hạ dược, người ngủ với em là tôi, tôi nên gánh vác trách nhiệm này.” “Không cần gánh vác, đêm đó tôi cũng sướng rồi.
Anh đã từng thấy bạn tình nào hoan ái xong còn đòi chịu trách nhiệm chưa?” Nghe cô dùng từ ‘bạn tình’ để hình dung mối quan hệ của hai người, Thượng Quân Ngạn lộ rõ vẻ không vui “Chúng ta là vợ chồng.” “Vợ chồng sắp ly hôn.” Khóe miệng Tô Tình giễu cợt “Thực ra anh không cần phải vì đề phòng tôi ra ngoài ăn nói lung tung mà dùng cái lý do này giữ tôi lại đây.
Bố tôi và anh trai tôi đều nằm trong tay anh, tôi biết cái giá của việc ăn nói lung tung.
Hơn nữa, với bộ dạng của tôi bây giờ đi ra ngoài cũng sẽ bị người ta coi là kẻ điên, lời của một kẻ điên nói cũng chẳng ai tin…” Khuôn mặt cô trắng bệch, không còn lớp trang điểm tinh xảo như xưa, mái tóc bù xù lộn xộn, rõ ràng đã rất lâu rồi không hề chải chuốt.
Thượng Quân Ngạn lên lầu, khi bước xuống trong tay đã cầm theo một chiếc lược.
Tô Tình nở nụ cười bất lực, nhìn anh bước tới, yên lặng ngồi trên sofa để mặc anh chải tóc cho mình.
Chải được vài phút, có vài búi tóc rối rắm thực sự không thể chải gỡ ra được.
Lần đầu tiên chải tóc cho phụ nữ, động tác của Thượng Quân Ngạn rõ ràng có phần lóng ngóng.
Sợ làm cô đau, anh dứt khoát lấy kéo cắt bỏ đi những búi rối đó.
Tô Tình lại nhân cơ hội giật lấy chiếc kéo trong tay anh, ngay cả một lời đe dọa cũng không nói, dứt khoát đâm