Chương 8
ghét bỏ liền thấy ngực căng ra, có chút khó chịu lên tiếng: "Về với anh.
Em muốn gì anh cũng có thể cho em." "Tôi muốn ly hôn, nếu không cho tôi giấy ly hôn thì mời anh khuất khỏi mắt tôi." Hà Tuyên nói xong đóng sầm cửa lại, bởi vì cô biết Tôn Phi sẽ không đáp ứng cô.
Một lần nữa bị xua đuổi, Tôn Phi hơi thất thần đứng tại chỗ mà không nhúc nhích.
Tяên mặt và cổ anh đều là nước, bình thường anh chưa bao giờ để bản thân chật vật như thế mà ra đường.
Anh đưa tay lên, muốn ấn chuông cửa nhưng không cách nào làm được.
Chờ đợi anh có lẽ sẽ là một ly nước lạnh khác, một Hà Tuyên xa lạ dùng ánh mắt ghê tởm liếc nhìn anh.
Chân Tôn Phi như bị đóng đinh trước cửa nhà, trái tim bỗng có cảm giác trống không.
Đúng lúc ấy, cửa lại mở ra, Hà Tuyên nở nụ cười ngọt ngào rồi hỏi: "Anh tới rồi à?" Tôn Phi cứ ngỡ mình gặp ảo giác.
Hay là cô đổi ý, không còn giận anh nữa?
Hà Tuyên bước về phía trước, ngay khoảnh khắc Tôn Phi đưa tay ra định ôm cô thì cô lách mình sang bên cạnh rồi nói: "Lăng Cửu, đã lâu không gặp." "Ừm." Lăng Cửu cũng khẽ cười: "Nhà em có khách sao?" Hắn nhìn về phía Tôn Phi, Hà Tuyên lắc đầu, nói như chém đinh chặt sắt: "Không quen." Toàn thân Tôn Phi bị đông cứng ngay tại chỗ.
“Tôi và em ăn ngủ với nhau hơn hai năm, bây giờ em dám nói rằng không quen biết tôi à?” Giọng của Tôn Phi nặng nề, ánh mắt nhìn thẳng về phía Hà Tuyên.
Nghe thấy những lời này, Lăng Cửu không hề ngạc nhiên chút nào, có lẽ anh đã sớm biết chuyện Hà Tuyên gả cho người đàn ông bên cạnh, cũng đoán được bọn họ đang cãi nhau.
Hà Tuyên siết chặt nắm đấm, phòng tuyến kiên cường mà cô dựng lên trong lòng không ngừng tan vỡ, trái tim đau nhức.
Cô run run lên tiếng: “Trong suy nghĩ của anh, người sống chung với anh suốt quãng thời gian qua chỉ sợ không phải tôi đâu, đúng không?
Vì vậy, xin anh hãy buông tha cho tôi.” Nói rồi cô đưa tay đẩy cửa, ra hiệu cho Lăng Cửu vào trong và nói: “Xin lỗi vì để anh nhìn thấy những chuyện như vậy, anh vào đi.” Lăng Cửu chậm chạp không nhúc nhích mà là nhìn về phía Tôn Phi, ánh mắt dò xét quét tới quét lui tяên người anh.
Bị vợ xem như người xa lạ mà đối đãi, Tôn Phi vốn cực kỳ không thoải mái còn gặp phải sự khiêu khích của Lăng Cửu, anh tức giận bước tới trước kéo tay Hà Tuyên, giữ chặt lấy cô, dùng sức đến nỗi cô đau đớn mà kêu lên.
“Á!
Anh buông tay!” Trước đó Hà Tuyên bị trói bằng cà vạt, lúc về nhà phần cổ tay vẫn còn hiện vệt đỏ ửng, bây giờ Tôn Phi lại còn siết trúng chỗ đau của cô, cô đương nhiên khó mà chịu được!
Tôn Phi không hề quan tâm tới sự phản kháng nhỏ bé kia, anh kéo mạnh Hà Tuyên về phía mình, sau đó vòng tay ôm chặt lấy eo nhỏ rồi nói: “Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, Hà Tuyên, đừng giẫm lên ranh giới trong lòng tôi.” Động tác của Tôn Phi cực kỳ nhanh, chờ đến khi Lăng Cửu phản ứng lại thì Hà Tuyên đã cách hắn năm bảy bước chân.
Hắn nhìn ra được cô không tình nguyện, cho dù Tôn Phi là chồng cô thì cũng không thể ép uổng cô như thế!
Lăng Cửu sải bước đuổi theo, một phen túm được cổ tay của Hà Tuyên, dùng sức giữ cô lại.
Hai người đàn ông đều có dáng người cao lớn, Hà Tuyên bị kẹp ở giữa liền lộ rõ sự nhỏ bé,