Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

nợ không?” Đôi bàn chân trần trắng nõn của Hà Tuyên giẫm tяên sàn nhà lạnh lẽo, đầu ngón chân hơi co lại, cô xoay người liếc về phía anh.
Gần đây Hà Tuyên không liên lạc được với cha mẹ đẻ, nhất thời cảm thấy bất an.
Cha mẹ cô sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Cô run run hỏi: “Anh nói vậy là sao?
Anh giấu tôi chuyện gì?” Bình thường mấy việc trong nhà đều do Tôn Phi chịu trách nhiệm, thỉnh thoảng có một vài chuyện hay ho bên ngoài đều là do anh kể lại cho cô biết.
Cô bị người đàn ông này chăm sóc vô cùng kỹ, quản cũng chặt, không để cô ra ngoài làm cái gì một mình cả, chủ động đưa đón, thậm chí vì như vậy mà Hà Tuyên dần mất hết bạn bè.
Ban đầu cô cho rằng anh vì yêu thương cô mới làm thế, nhưng nghĩ lại, anh chỉ muốn giám sát cô, biến cô thành của riêng mà thôi.
Sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hà Tuyên, cô bắt đầu thấy sợ hãi con người anh.
Tôn Phi thấy cô dừng lại thì mở tủ cạnh giường ra, tìm lấy một cái cà vạt, châm chọc mà nói: “Ông ấy giấu cũng kỹ thật nhỉ?
Gia đình em sắp phá sản, nếu không phải nhờ tôi thì hiện tại cha mẹ em đã ra đường ở rồi.
Em nói xem, nếu bây giờ em chọc giận tôi sẽ có kết quả gì?” “Ngoài uy hiếp tôi ra thì anh còn làm gì được nữa?
Vừa đê tiện hèn hạ vừa bỉ ổi, anh chỉ muốn xác t̸h̵ιt̸ của tôi, vì tôi giống người phụ nữ kia thôi nhỉ?” Những lời nói của cô như từng nhát dao ghim thẳng vào tim Tôn Phi, anh sững người trong chốc lát, cũng không phủ nhận mà từ từ tiến tới.
Hà Tuyên bất lực, cô biết lúc này nếu mình còn tiếp tục giãy giụa thì cha mẹ cô sẽ gặp rắc rối.
Ít nhất trước khi đảm bảo được an toàn cho họ, cô không thể làm trái ý của Tôn Phi.
Cái dáng vẻ buông xuôi mặc người trêu chọc kia của Hà Tuyên làm nhức mắt Tôn Phi, anh chẳng còn chút hứng thú gì nữa, nhưng anh vẫn trói Hà Tuyên lại để đảm bảo rằng cô không rời khỏi anh.
Cổ tay bị siết chặt đến nỗi đau đớn, Hà Tuyên nhíu chặt mày.
Đúng lúc ấy, Tôn Phi có điện thoại, từ đầu dây bên kia truyền tới giọng nói có chút kinh hỉ của bạn anh.
“Tôn ca, anh biết em vừa nhìn thấy ai không?” Hà Tuyên như một con rối gỗ nằm ngồi tяên giường, nghe thấy Tôn Phi kinh ngạc nói to: “Ở đâu?
Cậu nhìn thấy cô ấy ở đâu?” Vào thời khắc Tôn Phi vội vàng rời khỏi căn phòng ấy, trái tim của Hà Tuyên như bị ai xé nát thành từng mảnh, máu chảy đầm đìa.
Cô khó khăn hô hấp, trong lòng như hiểu rõ tất cả.
Hà Tuyên chờ cho đến khi tiếng xe bên ngoài nhỏ dần rồi biến mất hẳn mới nhúc nhích, cô trở mình, mất hơn mười phút lăn lộn qua lại, đầu dầy mồ hôi thì điện thoại trong túi áo cuối cùng cũng rơi ra.
Nếu Tôn Phi đi rồi, người phụ nữ kia cũng trở lại thì cô không cần ở đây nữa.
Hai tiếng sau đó, Tôn Phi mới trở lại.
Anh vừa bước vào phòng khách liền nhận ra sự bất thường.
Trước khi anh ra khỏi nhà thì vali của Hà Tuyên vẫn còn ở đó!
Bây giờ tại sao không thấy đâu?
Nhịp tim điên cuồng gia tốc, Tôn Phi chạy thẳng về phòng ngủ, trực tiếp đạp cửa mà vào.
Rầm.
Tяên giường trống trơn, Hà Tuyên đã biến mất từ lúc nào không rõ, dưới đất là cái cà vạt tối màu mà anh dùng để trói cô.
Tôn Phi tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Hà Tuyên, cô giỏi lắm!"


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡