Chương 2
nhưng Tôn Phi chưa bao giờ làm đau cô.
Đây là lần đầu tiên anh đánh cô!
Lý do thì thật buồn cười… Hà Tuyên nhìn không thấu con người anh ta, hiện tại cô chỉ muốn mau chóng biến khỏi căn nhà này.
Mỗi một thứ anh mua cho cô đều không phải đồ cô thích, ngay cả quần áo, váy vóc cũng vậy, nhưng bởi vì anh nói cô mặc như vậy rất đẹp, cô liền vui vẻ.
Xem bản thân có ngu ngốc không chứ?
“Đừng đùa nữa.” Tôn Phi không thèm để ý, cứ nghĩ là cô giận dỗi.
Anh kéo cà vạt xuống, ngồi phịch ra sofa.
“Tôi đã xin lỗi em rồi.” “Vấn đề không phải ở cái tát kia.” Con ngươi Hà Tuyên ánh lên tia đau xót, cô cố gắng để bản thân không khóc nhưng sự tủi thân lúc này khó mà kiềm được, hốc mắt cay rát.
“Vấn đề là… Tôn Phi, anh có yêu tôi không?” Môi Tôn Phi mấp máy, nửa chữ cũng chẳng thốt ra được.
“Anh yêu người phụ nữ trong bức ảnh đó đúng không?” Hà Tuyên hai mắt đờ đẫn, dù đã biết trước câu trả lời nhưng khi người đàn ông kia im lặng thừa nhận thì lòng cô vẫn đau đến nỗi ngực quặn thắt, không thể thở nổi.
Đột nhiên, bụng cô truyền tới từng đợt đau đớn, mặt mũi cô nhăn lại.
Phụ nữ có thai không thể kích động!
Hít sâu một hơi, Hà Tuyên cố gắng để bản thân trấn tĩnh rồi nói: “Ngày mai tôi sẽ đưa giấy ly hôn cho anh, nhớ ký.” “Tuyên, em đừng đùa nữa, tôi không đồng ý!” “Đừng gọi tên tôi!” Tiếng quát to của cô khiến Tôn Phi sững sờ, cô thật sự nổi giận rồi.
Trước kia cô chưa bao giờ lớn tiếng hay trách móc anh, cho dù anh đi làm về trễ mà không báo trước, cho dù anh say xỉn rồi cáu gắt với cô.
Hà Tuyên biết chồng mình chỉ đang cố níu giữ hình bóng của người phụ nữ kia mà thôi, anh ta cần cái khuôn mặt làm anh ta yêu say đắm này, đâu cần cô.
“Nếu em đã muốn biết vậy thì tôi sẽ cho em biết, tôi yêu em.” Thấy Tôn Phi mím chặt môi liếc nhìn cô bằng đôi đồng tử thâm sâu nguy hiểm, Hà Tuyên bỗng chốc như mất hết sức lực.
Anh nói như thể bố thí tình cảm cho cô chứ không phải đang bày tỏ sự yêu thương!
“Tôi không hài lòng với câu trả lời này của anh.” Hà Tuyên đứng lên, mặc kệ người đàn ông kia.
“Tôi nói rồi, tôi mệt, ngày mai tôi sẽ dọn quần áo về nhà mẹ đẻ trước, đơn ly hôn buổi trưa sẽ gửi đến cho anh.” Nói rồi cô đi lên lầu, nửa đường dừng lại hít sâu mấy hơi vì bụng có chút đau.
Mai cô phải đi khám thai xem đứa trẻ có vấn đề gì không, sao lại khó chịu thế này?
Tôn Phi ngồi dưới lầu nhìn theo bóng lưng của cô, vẫn còn chưa tỉnh táo vì những lời mà cô nói.
Anh đã nói yêu cô, sao cô vẫn như thế?
Phụ nữ đúng thật quá phiền phức!
Lát sau, Tôn Phi trở về phòng định tìm Hà Tuyên nói chuyện cho rõ ràng nhưng cô khóa cửa nhốt anh bên ngoài, không cho anh vào.
“Hà Tuyên, mở cửa cho tôi!” Tôn Phi nhíu mày.
“Nhà này không thiếu phòng, cút sang chỗ khác!” Hà Tuyên nói xong tìm tai nghe nhét vào tai, mở một bài nhạc nhẹ rồi nằm tяên giường đắp chăn bông mà ngủ, ở bên ngoài người đàn ông kia có đập cửa hay kêu thế nào cô cũng không quan tâm.
Bất đắc dĩ, Tôn Phi phải đi xuống lầu tìm một phòng trống để nghỉ lại.
Đêm tối yên tĩnh chỉ có một mình anh, bên cạnh chiếc tủ đầu giường là bức ảnh đã cũ còn bị vò nhăn nhúm, chẳng thể nhìn rõ