Chương 12
người dưng kia của cô, anh siết chặt nắm đấm, muốn làm cho rõ ràng chuyện này.
Đúng lúc đó điện thoại lại rung lên, anh không bắt máy mà vẫn nói chuyện với Hà Tuyên: “Anh là chồng của em, đứa trẻ là con của anh, sao em không nói với anh chứ?” “Nó không phải con anh.” Hà Tuyên phủ nhận.
“Tôi cũng sắp không còn là vợ anh nữa rồi.” “Em…” Gân xanh tяên trán Tôn Phi giật giật, anh hít sâu mấy hơi, nhớ tới cô không thể chịu được kích thích liền hạ giọng: “Chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau được không?” “Tôi đang rất bình tĩnh.” Cô gái nằm tяên giường, hai mắt nhắm chặt, như thể cô không muốn nhìn anh thêm bất kỳ giây nào nữa.
Tôn Phi áy náy cúi đầu nhìn cô: “Xin lỗi, anh không biết là em đang mang thai.” Khóe môi Hà Tuyên hơi cong lên, nở nụ cười châm biếm và chế giễu.
“Anh đang cảm thấy có lỗi vì đã đẩy tôi khi tôi mang thai à?
Vậy nếu trong bụng tôi không có đứa trẻ thì sao?
Lúc đó anh liền có thể ngang ngược, đối xử với tôi như một thứ đồ chơi, đẩy tôi ngã, đánh tôi?” “Anh không có ý đó…” Tôn Phi lần đầu tiên cảm thấy bối rối không biết phải nói thế nào với cô vợ vẫn luôn ngoan ngoãn của mình.
Ánh mắt Hà Tuyên khác trước, rất khác, sâu thẳm trong đôi con ngươi đen láy kia là sự căm ghét, không còn sự trìu mến nữa.
Điện thoại Tôn Phi lại reo lên, anh nhìn qua cái tên tяên đó xong liền nhíu mày rồi tắt đi, khẽ nói: “Em nghỉ ngơi đi, ngày mai anh sẽ quay lại, chúng ta cần phải giải quyết hiểu lầm.” Hà Tuyên lười phản ứng với anh, không hề đáp lời, vốn chẳng có gì là hiểu lầm cả.
Bác sĩ ngượng ngùng nhưng cảm thấy hơi lo lắng nên vẫn trông chừng hai vợ chồng này, ông đang nghĩ đây có thể là bạo lực gia đình.
Tôn Phi mím chặt môi, đi tới bên cạnh Hà Tuyên rồi vươn tay ra nắm lấy tay cô.
“Anh có chút chuyện, làm xong anh sẽ tới thăm em.” Cảm giác được sự ɖu.ng chạm của anh, Hà Tuyên bực bội rụt tay về.
Tôn Phi chỉ có thể nén tiếng thở dài trong lòng, mang theo vết thương vẫn còn chảy máu tяên tay rời khỏi bệnh viện.
Lúc đó Hà Tuyên cắn rất mạnh, anh đều nhìn ra được cô chẳng hề do dự.
Đôi mắt vô hồn của Hà Tuyên nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, cô giả vờ vô tâm vô tình nhưng mà cú điện thoại vừa rồi vẫn làm cô phiền lòng, có lẽ… lại là người phụ nữ kia.
Ba ngày sau đó, Hà Tuyên chuẩn bị xuất viện nhưng Tôn Phi không hề đến thăm cô.
Anh nói sẽ quay lại nhưng lời của người đàn ông tệ bạc ấy sao có thể tin chứ?
“Vậy cũng tốt, anh ta đi cùng người phụ nữ kia, mình có thể được giải thoát.” Cô tự nhủ rồi đặt lên bụng sờ hai cái.
Đứa trẻ này cô sẽ tự nuôi!
Ông bà Hà ban đầu cũng rất sốc khi biết con gái mang thai, trước đó cô chưa hề nói với họ, chỉ bảo rằng Tôn Phi yêu người khác và lừa dối cô.
Sau khi trở về, bà Hà khuyên bảo Hà Tuyên: “Mẹ biết con đang rất giận Tôn Phi, chỉ là đứa nhỏ không thể không có cha, con đã suy xét kỹ chưa?” Trong hôn nhân đâu phải chỉ tồn tại ngọt ngào, hạnh phúc.
Bản thân bà và chồng cũng không ít lần cãi vã, thậm chí còn suýt đánh nhau, ly hôn, nhưng rồi họ vẫn làm hòa, nhẫn nhịn để tiếp tục chung sống.
Đương nhiên không phải người nào cũng lựa chọn như bà, Hà Tuyên là một trong số đó.
“Quan điểm