Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

Hà Tuyên rất thông minh, biết khó tránh được kiếp này nên hiện tại cô đổi giọng, dùng biện pháp mềm mỏng để thử dụ dỗ: "Nếu tôi muốn bỏ đi thì đã đi từ sớm rồi, Tôn Phi, anh cần gì phải vậy?
Tôi thấy ngột ngạt lắm, không muốn về nhà anh chút nào cả, cho tôi thời gian đi." Những lời này làm Tôn Phi trầm mặc rất lâu, anh buông tay Hà Tuyên ra, sau đó nói: "Tôi cho em một ngày, ngày mai tôi sẽ đến đây đón em." Hà Tuyên không vui: "Thời gian tới, đi đâu hay ở đâu là do tôi quyết, anh không thể ép buộc tôi như vậy được." Người này sao lại khó nói chuyện đến thế, cho cô một ngày, chẳng thà bảo anh không đồng ý để cô về nhà mẹ.
Nỗ lực cứu vãn của Hà Tuyên cuối cùng cũng không thành, Tôn Phi cười nhạt tiến lên, trực tiếp ôm cô kéo về phía chiếc xe đậu ở đằng xa.
Hà Tuyên muốn phát điên thật rồi, cô dùng tay đấm đá vào người Tôn Phi, chút sức ấy lại chẳng thể làm được gì anh.
Bất lực trước sự ngang ngược của anh, cô kêu lên: "Lăng Cửu, giúp tôi!
Tôi không muốn đi với anh ta!" Ban đầu cô sợ làm phiền đến người bạn cũ này nên mới không mở miệng cầu xin, nhưng bây giờ ngoài Lăng Cửu thì còn ai có thể giúp cô được nữa?
Nghe vợ mình trong lúc nguy cấp lại gọi tên người đàn ông khác, Tôn Phi triệt để nổi cơn tam bành, bước chân càng nhanh hơn.
Lăng Cửu vẫn luôn do dự, bấy giờ mới vội vàng xông tới, đuổi theo rồi dùng vai huých vào người Tôn Phi làm anh lảo đảo, Hà Tuyên cũng bị ɖu.ng trúng, cô theo bản năng che bụng mình để bảo vệ con, sau đó tìm cơ hội cắn mạnh vào bắp tay của Tôn Phi.
Mùi máu tươi lập tức tràn ngập miệng Hà Tuyên, đây không phải lần đầu cô cắn Tôn Phi, gần như dùng hết sức mà nghiến mạnh.
Người đàn ông sắc mặt vẫn không đổi thậm chí không kêu đau chút nào, một tay ấn mạnh Hà Tuyên vào trong xe, những ngón tay mảnh khảnh của cô liều mạng bám vào thành xe, không để anh đóng cửa lại.
Lúc này, Lăng Cửu không nói một lời thẳng tay đấm mạnh vào mặt của Tôn Phi.
Bốp.
Bởi vì bận cưỡng chế Hà Tuyên nên Tôn Phi không tránh được, trực tiếp bị nện cho dập môi, đầu còn đập vào cửa xe vang lên âm thanh cực lớn.
Hà Tuyên run lẩy bẩy, trái tim đập như điên trong ɭ*ή`g ngực.
Cô vừa bước ra khỏi xe liền trông thấy một đôi mắt chi chít tơ máu của Tôn Phi, con thú dữ ấy thật sự bị chọc điên rồi.
Anh xông về phía Lăng Cửu và vung tay phải lên, động tác nhanh nhẹn, chuẩn xác trả lại một đấm lên mặt hắn.
Hai người đàn ông lập tức lao vào quần ẩu, mà Hà Tuyên không nỡ nhìn Lăng Cửu bị đè tяên đất đánh, hoảng sợ kêu lên: "Dừng tay, Tôn Phi, anh dừng tay lại cho tôi!" Tiếng kêu của cô chỉ càng khiến Tôn Phi mất kiểm soát, anh nắm cổ áo Lăng Cửu, gằn giọng: "Mày là cái thá gì mà xen vào chuyện của tao?
Hả?" "Tên điên này, anh có biết mình đang đánh ai không hả?
Anh ấy là người của tập đoàn Xuyên Mộc!" Hà Tuyên nhìn thấy khóe môi Lăng Cửu bật máu thì xông tới, bất chấp tất cả mà giữ chặt bàn tay đang giơ cao của Tôn Phi.
Nếu nói về đánh nhau thì Lăng Cửu không giỏi, có chút lép vế so với kẻ xuất thân từ nhà quan như Tôn Phi.
Mới qua một lát mà mặt đã hơi sưng lên khiến cho người khác không dám nhìn thẳng.
Tôn Phi đè Lăng Cửu xuống đất, tay


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡