Chương 32
bằng da lần về phía trước, đã sắp sờ đến mặt trong bắp đùi Dung Ân, khuôn mặt Dung Ân đỏ bừng, cô biết ở thời điểm này, chỉ có người đàn ông bên cạnh mới có thể cứu mình.
Tay trái Nam Dạ Tước chống lên trán, tay phải gác lên bánh lái, nhẹ nhàng gõ theo nhịp, môi mỉm cười, phụ nữ không nghe lời, tính cách phù hợp, anh thích, nhưng nếu làm quá, anh không có kiên nhẫn.
“Tôi xin lỗi.” Dung Ân đã bị ép đến mức cuống lên.
“Cái gì?” “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ” Dung Ân hét lên, cả người dường như đã dựa vào ghế lái.
Màng nhĩ như bị ai đâm, đinh tai nhức óc, lúc này, Nam Dạ Tước không còn giả vờ không nghe thấy nữa, tay phải anh cầm lấy vô lăng, đạp mạnh chân ga, chỉ nghe thấy “ầm” một tiếng, cánh tay muốn thò vào của đám đàn ông đều bị gạt ra.
Dung Ân cúi đầu, thân thể co lại dựa sát vào cửa kính xe, mặt cô đã cắt không còn giọt máụ Lúc này, xe chạy rất vững vàng, sau khi cảnh vật bên ngoài khôi phục lại bình thường, Dung Ân mới ngẩng đầu hỏi “đi đâu?” Giọng nói của cô rất nhẹ, vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn lộ ra vẻ lo lắng.
Nam Dạ Tước mỉm cười “Đưa cô về nhà.” Lo lắng trong lòng lúc này mới được thả lỏng “Cho tôi xuống đây, tôi tự bắt xe trở về.” Hai mắt Nam Dạ Tước mờ ám nhìn Dung Ân một lượt “Cô muốn dụ người ta phạm tội?” Sau khi lưỡng lự, vẫn là Dung Ân nói địa chỉ cho anh, xe thể thao nhẹ nhàng chạy đến dưới một khu nhà ở đã cũ, sau khi xe dừng hẳn, Dung Ân không chậm trễ một giây, cô vươn tay mở cửa, chuẩn bị đẩy cửa xe bước xuống.
“Khoan đã ” Nam Dạ Tước vẫn nhanh hơn một bước ngăn cản động tác của Dung Ân “Để cô trở về như vậy, dường như tôi hơi bị thiệt.” Xương quai xanh đột nhiên đau nhói, đầu tiên Nam Dạ Tước cắn cắn, sau đó từ từ mút mạnh, khi anh buông ra, trên da thịt trắng nõn của Dung Ân đã xuất hiện một dấu hôn đỏ thẫm.
Cô tức giận nhìn tên thủ phạm trước mặt mình nhưng không thể làm gì, chỉ có thể hoảng sợ, vội vã mở cửa xuống xe.
Cửa cầu thang tối đen như mực, bình thường có một bóng đèn tối om chiếu sáng, nhưng sử dụng mười mấy năm cuối cùng cũng hỏng, Dung Ân vịn tay vào vách tường lần từng bước, tiếng giày cao gót trong đêm tối yên tĩnh càng trở nên rõ ràng, âm thanh rất chói tai.
Cô muốn về nhà thật nhanh, nhưng không biết về nhà sẽ phải đối mặt với mẹ như thế nào.
Gió lạnh ùa đến thổi qua người, nhưng Dung Ân không có cảm giác, đau đớn thấu xương đã khiến cô chết lặng.
Về đến cửa, Dung Ân mới nhớ ra quần áo và túi xách đều đang để ở Cám Dỗ, cửa nhà lúc này chắc chắn đang khóa chặt.
Dung Ân do dự đứng ngoài cửa, giờ đã là ba, bốn giờ sáng… Cô đã chuẩn bị tinh thần ngủ ngoài cửa một đêm, nhưng lại sợ sáng mai hàng xóm sẽ nhìn thấy bộ dạng này của mình, chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, cô vừa dựa lưng vào cửa thì cửa đã mở ra.
Trong nhà tối om, mẹ không bật đèn, có lẽ bà không muốn nhìn thấy bộ dạng này của cô.
Đưa tay đóng cửa lại, Dung Ân hổ thẹn cúi đầu, cho dù mẹ không nhìn thấy dáng vẻ này, nhưng cô vẫn cảm thấy lo lắng.
Cô muốn trước tiên bật đèn lên, rồi trở về phòng lấy áo khoác mặc thêm vào.
“Ân Ân à.” Giọng