Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

quên luôn anh ta trông như thế nào." Như cảm ứng được ánh mắt của cô, tầm mắt Doãn Tuyển liếc qua, Mạnh Vãn Ca né tránh không kịp, mơ hồ nhìn thấy anh nhíu mày, nhưng rất nhanh lại cúi đầu nói chuyện với người bên cạnh.
Doãn Đồng huých cùi chỏ vào người cô: "Không qua chào hỏi cha con sao?" Mạnh Vãn Ca nhìn người bên cạnh như kẻ ngốc, mặc như này trốn cũng không kịp rồi, chả lẽ còn vội vàng đi tìm mắng?
"Muốn đi cô tự đi đi, con muốn đi ăn chút đồ." Nói xong lập tức tránh đám người đi về phía quầy buffet.
Doãn Đồng giậm chân đi theo.
Tuy nhiên do chân đã yếu, nhân vật chính thực sự bây giờ mới đang ngồi tяên xe lăn, được quản gia đẩy vào, bữa tiệc mới xem như chính thức bắt đầu.
Bởi vì thời gian mở màn kéo dài, cân nhắc đến ông cụ lớn tuổi không chịu nổi giày vò, tiến trình bữa tiệc diễn ra rất nhanh, thoáng chốc đã tới đoạn hát ca khúc sinh nhật cắt bánh, tiệc gia đình kín đáo không hay tặng quà, nhưng ngoại trừ con cháu trực hệ Doãn Kinh, làm gì có ai có mặt mũi mang theo hai nải chuối tiêu đến chúc thọ?
Không chỉ phải tặng, còn phải tặng trực tiếp, triệt để tạo cảm giác tồn tại, nếu không sẽ uổng phí một lần.
Quà tặng xong, ông cụ cũng mệt mỏi, chưa đến chín giờ đã được đưa về phòng nghỉ ngơi.
Mọi người dù chủ tiệc có ở đây hay không tựa hồ cũng không có ý kiến gì, Doãn Tuyển hiển nhiên so với ông cụ càng được chú ý hơn.
Nói là tiệc gia đình, dù sao vẫn phân biệt xa gần thân sơ, nói trắng ra vẫn là xã giao, chưa nói đến hàng đống người mang danh nghĩa người thân đến chúc thọ nhưng cuối cùng là khom lưng muốn kết thân.
Sự nghiệp Doãn gia vừa lớn vừa rộng, hơi rò chút dầu cũng đủ khiến người bên ngoài ăn đến no căng, người tới mời rượu hết đợt này đến đợt khác, vừa vào cửa, ly rượu của anh cũng không buông tha.
Kỳ thật những người thân thiết với Doãn gia đều biết, vị trí chủ tịch này không phải tự nhiên rơi vào tay Doãn Tuyển.
Dù xét về tuổi tác hay lai lịch, ở tяên anh còn có mấy chú mấy bác cùng anh em, huống hồ tính tình anh từ nhỏ lạnh lùng khó gần, vẫn luôn là hậu bối không được Doãn Kinh chào đón nhất, nếu là lựa chọn theo sở thích của ông cụ, chỉ sợ anh ngay cả số cũng không lấy được.
Doãn Tuyển đọc sách tốt từ khi còn bé, lúc đi học liên tục nhảy lớp, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông đi Mỹ, khi lấy được học vị MBA ở Harvard mới chưa tới hai mươi mốt tuổi, trì trệ gần mười năm, một năm cũng khó về nước một lần, mọi người cho rằng anh không hề có dã tâm đối với sự nghiệp gia tộc, anh đột nhiên lại trở về nước năm hai mươi sáu tuổi, không bao lâu thuyết phục được ông cụ bao nhiêu năm cố chấp giao ra quyền thừa kế.
Tin tức truyền ra, đừng nói hội đồng quản trị, trong nhà họ Doãn đều loạn thành một nồi cháo heo.
Lúc đó ba thành viên khác của Doãn gia đã sớm kéo bè kết phái trong công ty, ngấm ngầm tranh đấu gay gắt, không nghĩ tới người cháu trai nhìn như kẻ ngoài cuộc lại hớt tay tяên, tiếp quản tất cả.
Tất cả mọi người cho rằng ông cụ bệnh nên hồ đồ, ba người chú thiếu chút nữa đã vì vậy mà kiện Doãn Tuyển lên tòa án.
Chỉ có hai ông cháu anh biết, ông cụ là bị buộc phải nhường chỗ.
Doãn Kinh cầm quyền giai đoạn cuối công ty thua lỗ không ngừng, nội


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡