Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

học trường đó." Cô giáo nhíu mày: "Em không nghĩ tới việc phát triển bản thân theo nghề khiêu vũ sao?" Mạnh Vãn Ca nghiêng đầu nhìn cô giáo: "Ý cô là trường nghệ thuật?
" Cô giáo gật đầu: "Trường nghệ thuật năm nay sẽ chiêu sinh sớm, tuy rằng em mới lớp 11 nhưng bây giờ đăng kí trường nghệ thuật cũng không quá sớm, em nên chuẩn bị đăng ký thi đi.
Dừng một chút, cô giáo lại nói thêm: "Người nhà cho em học khiêu vũ nhiều năm, không phải muốn em phát triển theo hướng này sao?" Thật ra thì không phải như vậy.
Bây giờ cơ thể của Mạnh Vãn Ca không được khỏe, bị ép buộc từ lúc năm tuổi, trải qua huấn luyện cực khổ, mỗi ngày đến lớp khiêu vũ cô đều khóc lóc, van xin, nhưng đây là việc ông nội rất quyết tâm, không thể lay chuyển ông được, cô một buổi đi học tại trường, một buổi đi học khiêu vũ, mười mấy năm trôi qua đã thành một thói quen sinh hoạt của cô.
Hỏi cô thích không ư?
Xem như là thích đi, ngày nào cũng bị kéo chân luyện tập, nếu như không miễn cưỡng thích, làm sao có thể chống đỡ được đến tận bây giờ kia chứ...
Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ trong tương lai mình sẽ tiếp tục đi theo con đường này.
Cô giáo thở dài: "Điều kiện nhà em cũng tốt, em cũng có nền tảng vững vàng, nếu em không đi theo nghề này thì cũng thật đáng tiếc.
Em về trao đổi với người nhà xem sao, bản thân em cũng nên suy nghĩ kĩ một chút.
Mạnh Vãn Ca chần chờ một lát, khẽ gật đầu.
Cô thu dọn đồ đạc ra cổng chính, liền thấy một chiếc Bentley màu đen đậu bên kia đường, cô không muốn lên chiếc xe đó chút nào , người tài xế xuống xe, cúi đầu chào cô: "Vãn Ca tiểu thư." Mạnh Vãn Ca lập tức liền nhíu mày: “Tôi đã nói với quản gia là không cần ai tới đón mà.” “Chủ tịch phân phó tôi tới đón tiểu thư về nhà.” Cửa xe được dán phim đen, Mạnh Vãn Ca không thể nhìn thấy bên trong có người hay không.
"Anh ta đã quay về?" "Vâng, hiện đang tяên phi cơ." "Nếu như anh ta không về, tôi sẽ không đi." “Tiểu thư yên tâm, chủ tịch trễ chút sẽ đến.” Mạnh Vãn Ca không tình nguyện bước lên xe.
Tài xế nhìn cô từ kính chiếu hậu: "Tiểu thư có muốn về Văn Đỉnh thay quần áo không?" Mạnh Vãn Ca mệt mỏi đáp: "Không cần." Phải trải qua hai tiếng ngồi tяên xe, cô hoàn toàn không đủ sức lực.
Cô không hiểu vì sao anh ta kiên trì nhất định muốn cô cùng gia tộc tham dự lễ đại thọ của Doãn lão gia kia chứ, cô và ông ta đâu có quan hệ gì đâu?
Cô lại không mang họ Doãn.
.
Nhà lớn của nhà họ Doãn nằm ở ngoại ô Hàn Thành, cách trung tâm thành phố khoảng một tiếng lái xe, phương diện địa lý đã được tính toán tỉ mỉ, lão gia tử sùng bái phong thủy cũng yêu thích phô trương, nhà xây vừa lớn vừa khí phái.
Lúc Mạnh Vãn Ca đến còn chưa tới sáu giờ, sân trước và làn xe bên cạnh đã đỗ đủ loại xe xịn.
Ở Hàn Thành, Doãn Kinh là một nhân vật lớn, lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, từ một công nhân nho nhỏ xoay người làm ông trùm kiến trúc, một tay sáng lập tập đoàn Kinh Duệ, cầm lái năm mươi năm mới giao quyền thừa kế cho cháu trai độc nhất là con lẽ của con trai - Doãn Tuyển năm hai mươi sáu tuổi.
Sinh nhật những năm qua đều tổ chức rất hoành tráng, tiệc mừng thọ chín mươi tuổi năm ngoái tổ chức đặc biệt long trọng, bao mấy tầng ở khách sạn sáu sao cao cấp


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡