Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

cùng quần tây xong, lộ ra quần lót căng phồng.
Lâm Tiểu Uyển đang cầm khăn lông lau tóc, trông thấy tính khí của anh nhô thành hình tròn trong quần lót, cô thẹn thùng quay mặt qua, nhỏ giọng nói “Em vào phòng chờ anh.” “Được.” Lộ Hành Giang cảm thấy mình sắp không phải người nữa rồi.
Anh cởi quần lót, vào phòng tắm, tắm qua loa xong, thấy dươ.ng vật vẫn còn cương cứng, lại mở nước lạnh xối một lần, sau đó chống cửa kính thở ra.
Anh có dục vọng với Lâm Tiểu Uyển.
Cho dù anh không thừa nhận, nhưng...
Lúc này phấn khởi không thể giả được.
Anh quấn khăn tắm vào phòng khách, Lâm Tiểu Uyển đã tắt đèn, rèm cửa đóng chặt, chỉ có đầu giường mở một chiếc đèn vàng ấm.
Cô đã sấy khô tóc, trong tay cầm quyển sách, đại khái có chút khẩn trương, thấy anh tới, cô liền thẹn thùng buông sách xuống trốn vào trong chăn.
Lộ Hành Giang đi qua, thấy cô thật sự thẹn thùng, liền vòng qua một bên khác của giường, xoay người lên giường.
Trong lòng anh lại mắng em trai Lộ Hành Châu, không biết tên khốn này làm sao ra tay được.
Làm gì giống anh, anh cao thượng vĩ đại như vậy.
Một bàn tay duỗi tới, nhỏ nhắn, ấm áp, đặt ở trên cánh tay anh, thấy anh không có phản ứng, cô lại nhẹ nhàng cọ tới, dán vào cánh tay anh “Anh không cần hung dữ, nhẹ nhàng...
Có được không?” Lộ Hành Giang cúi đầu nhìn, Lâm Tiểu Uyển xấu hổ đến khuôn mặt đỏ bừng, cô xấu hổ nhìn anh, lúc nói chuyện còn che gò má nóng lên, thấy anh nhìn qua, lại thẹn thùng che mắt, mềm mại hỏi anh “Chỉ làm...
Một lần, được không?” Cao thượng vĩ đại cái rắm.
Lộ Hành Giang nghĩ, anh cũng không cần làm người.
Anh xốc chăn lên liền xoay người đè lên người Lâm Tiểu Uyển.
Lâm Tiểu Uyển một tay che ngực, một tay che hạ thể.
Lúc này anh mới phát hiện, cô không mặc quần áo, trên người trần truồng, năm ngón tay tinh tế không che được hai bầu ngực đầy đặn, đầu v.ú màu hồng nhạt đều lộ ra bên ngoài.
Dưới vòng eo mảnh khảnh, hai chân cô kẹp chặt, bàn tay nhỏ trắng nõn che chỗ kín, anh vẫn có thể nhìn thấy hạ thể xinh đẹp của cô.
Cô là Bạch Hổ, không có lông, cũng không có dấu vết bị cạo.
Lộ Hành Giang nhìn mà thèm thuồng, lấy tay đẩy bàn tay nhỏ bé của cô ra, nhìn thấy nơi riêng tư hồng hào của cô, cánh hoa khẽ hé mở, mơ hồ chảy ra một chút dịch nhờn, có lẽ là do cơ thể hưng phấn.
Cô lại kẹp chặt hai chân, bàn tay nhỏ lại vươn ra che lại, e thẹn nói “Anh đừng nhìn...” Lộ Hành Giang nghĩ, anh đâu chỉ muốn nhìn, anh còn muốn… Anh cúi người hôn bụng cô, mở hai chân cô gác lên vai, nhìn kỹ hơn.
Lâm Tiểu Uyển xấu hổ đến mức cả người nóng bừng, cô không biết Lộ Hành Giang hôm nay làm sao, bình thường anh rất ít khi như vậy...
Giống như muốn liếm vậy.
Anh thường thích để cô ngậm lấy anh, sau đó lại tiến vào, thao đến khi cô khóc không ra hơi, vẫn không dừng lại, nhất định phải thao cô mệt lả mới thôi.
Đầu lưỡi ướt át lướt qua vùng kín, eo Lâm Tiểu Uyển run lên dữ dội, cô cúi đầu nhìn, chỉ thấy người đàn ông cúi người xuống chân cô, đang liếm nơi riêng tư của cô.
Cô không tự chủ được mà kẹp chặt hai chân, muốn nói không cần, nhưng Lộ Hành Châu ít khi liếm chỗ này của cô, một là bởi vì cô ngại ngùng, trên giường không thoải mái được, hai là bởi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡