Chương 11
đặt một nhà hàng Pháp, nhưng Lộ Hành Giang không đồng ý, cảm thấy em trai đến nhà, nên tự mình xuống bếp chiêu đãi, dù sao lúc họ đến nhà em trai chơi, Lộ Hành Châu cũng tự tay nấu nướng tiếp đãi.
Tang Trúc nói “Nhưng em trai anh đã gọi đồ ăn rồi.” Lộ Hành Giang “...” Anh dừng bước, hai tay chống trên xe đẩy siêu thị, quay đầu hỏi “Lần trước?
Đó không phải là đồ em ấy tự tay nấu sao?” “Cậu ấy chỉ hâm nóng lại thôi.” Tang Trúc làm động tác xào nấu, “Em thấy cậu ấy bảo Lâm Tiểu Uyển vứt túi rác giúp, trong túi rác chính là hộp đựng thức ăn.” Lộ Hành Giang thản nhiên “a” một tiếng “Nó cá với anh là nhất định sẽ nấu ngon hơn anh.” Tang Trúc buồn cười nhìn anh “Hai người cá gì?” “Năm trăm tệ.” Tang Trúc bật cười “...
Em trai anh thật láu cá.” “Về nhà sẽ tính sổ với nó.” Lộ Hành Giang nói xong, đẩy xe đẩy đi về phía trước, thấy Tang Trúc không đi nữa, lại đẩy xe lùi về sau, hỏi cô đang xem gì, Tang Trúc cầm một lọ kẹo ngậm trị ho vị bạc hà, lại cầm một lọ kẹo thảo dược, đang phân vân không biết nên mua loại nào.
“Cổ họng khó chịu?” Lộ Hành Giang hỏi.
Tang Trúc liếc anh đầy ẩn ý, ánh mắt oán trách, khóe miệng lại mang theo nụ cười “Biết rõ còn hỏi.” Lộ Hành Giang “...” Tang Trúc cầm lọ kẹo thảo dược bỏ vào giỏ, sau đó kéo cánh tay anh hỏi “Sao hôm nay anh lại hăng hái như vậy?” Lộ Hành Giang “...” Tang Trúc sờ lên cổ họng, khẽ ho một tiếng “Cổ họng em đến giờ vẫn còn đaụ” Lộ Hành Giang “...” Hai tay anh nắm chặt xe đẩy, yết hầu chuyển động lên xuống, hỏi “Vì sao lại đau?” Tang Trúc thấy anh còn giả vờ, bèn véo nhẹ eo anh một cái “Còn giả bộ, hôm nay anh như phát điên ấy, cổ họng em suýt nữa bị anh làm thủng rồi.” Lộ Hành Giang đứng im tại chỗ, trong lồng ngực trào dâng cảm xúc khó tả, không biết là tức giận hay là xấu hổ, cả người nóng bừng, trán như bốc khói.
Tang Trúc đi được một đoạn, thấy anh vẫn đứng im bất động, liền quay đầu lại hỏi “Sao thế?” Lộ Hành Giang gượng cười “Không có gì.” Lúc này anh rất muốn quay về dạy dỗ Lộ Hành Châu một trận, nhưng nhớ tới chuyện mình làm với em dâu trong nhà vệ sinh, anh bỗng chốc không còn chút sức lực nào.
Hai người mua một ít nguyên liệu nấu ăn ở siêu thị, khi về đến nhà, Lộ Hành Giang liền nhìn thấy em trai ngồi trên ghế sofa, một bộ dáng chờ đợi đã lâu, hai người nhìn nhau, không nói gì, ăn ý cùng lúc đi vào nhà vệ sinh.
Tang Trúc có chút kỳ quái nhìn phương hướng hai người rời đi, sau đó phân loại nguyên liệu nấu ăn mua được vào phòng bếp.
Lộ Hành Giang mở vòi nước ra, lúc này mới nhìn Lộ Hành Châu nói “Anh nói rõ trước là cô ấy nhận sai người, lúc đó để tránh xấu hổ nên anh không vạch trần.” “A.” Lộ Hành Châu mặt không biểu cảm nhìn Lộ Hành Giang.
Lộ Hành Giang tức giận đến mức nắm lấy cổ áo Lộ Hành Châu “Vậy còn em Em giải thích thế nào?” “Cũng giống như anh.” Lộ Hành Châu gạt tay Lộ Hành Giang ra, kéo kéo cổ áo, lại liếm liếm đầu răng nói “Bây giờ em muốn đánh một trận với anh.” “Anh cũng vậy.” Ngực Lộ Hành Giang phập phồng không ngừng, hai người thật sự muốn động thủ, nhìn khuôn mặt đối phương giống mình như đúc, lại làm sao cũng không thể xuống tay.
Lộ