Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

làm việc”.
“What??
” “Phải đó, mình còn ngơ hơn cậu nữa.” “Về làm gì chứ?” “Vị trí cũ.” “… Ý cậu là, thư ký của Chase?
” “Nếu như suy luận của mình không sai thì đúng thế.” “WTF Cậu đang chọc mình phải không?” “Không hề.” Cô kể lại ngắn gọn nội dung cuộc gọi cùng những tin nhắn mà Cù Khê Ngưng vừa truyền đạt cho GAGA.
Ở đầu kia, GAGA trầm mặc rất lâu mới yếu ớt lên tiếng “Mình cảm thấy chuyện này thật sự quá khủng bố, quá quái dị… Cậu, nên cẩn thận một chút”.
“Mình hiểụ” Dù thế nào, bây giờ cô chỉ có một dự cảm cực kỳ mãnh liệt, kể từ ngày mai, cuộc sống của cô sẽ vô cùng đau khổ.
.....
Bảy rưỡi sáng, Lăng Họa vẫn còn đang trong cơn buồn ngủ, bực tức bỏ hết đồ đạc trong hai chiếc hòm vừa thu dọn hôm qua, sau đó ném cả hai xuống dưới ghế ngồi, rảo bước đi về phía phòng họp.
Cô nhập số điện thoại của nước D và số hiệu cùng mật mã cuộc họp của Cù Khê Ngưng, điện thoại hiện thị đã kết nối bình thường, các thư ký ở các quốc gia khác cũng đã lần lượt đăng nhập.
Sau khi xác nhận tất cả đều đã online đầy đủ, cô xem lại đồng hồ rồi đi về phía văn phòng của Cù Khê Ngưng.
Đi tới văn phòng thân thuộc nhất, tấm biển với chữ “Tim” giờ đã đổi thành Chase.
Cô im lặng đứng đó một lúc rồi nhẹ nhàng gõ cửa.
Mở cửa ra, một người đàn ông mặc sơ mi trắng ngồi sau máy tính, đang cầm bút viết gì đó lên giấy.
Thấy cô bước vào, anh ngẩng đầu quan sát cô.
Qua một ngày, bốn mắt lại một lần nữa nhìn nhaụ Cô thừa nhận, nét đẹp và thần thái của anh rất hiếm gặp.
Đốc Mẫn từng là người đàn ông được coi là đẹp trai nhất trong số những người cô quen biết, vừa nho nhã vừa quyến rũ… Nhưng cảm giác mà Cù Khê Ngưng tạo ra cho cô lại hoàn toàn khác.
Có lẽ vì anh ta từng làm điệp viên, từ anh ta toát ra một sự sắc bén và nhuệ khí mà người thường không thể có được.
Chỉ ngồi yên như thế cũng khiến người ta cảm thấy e sợ một cách vô cớ.
Đôi mắt đen đó giống như chim ưng vậy, khóa chặt trên người cô, lạnh lùng quan sát cô.
Nghĩ tới chuyện sau này ngày nào cũng phải đối mặt với kiểu phi nhân loại này, Lăng Họa thầm toát mồ hôi hột, đành cố gắng giả vờ bình tĩnh “Chào buổi sáng, Chase”.
Cù Khê Ngưng thu lại ánh mắt của mình, buông bút xuống “Latte Caramel”.
Cô nhận lệnh, không nói không rằng lập tức quay người chạy xuống quán café ở tầng dưới.
Buổi sáng khá đông người uống café, nhưng hiện tại chỉ còn chưa đầy hai mươi phút nữa là tới giờ họp, cô bắt buộc phải mua được cho anh trong vòng mười phút.
Khẩn trương, vội vàng, khó khăn lắm cô mới cầm được café lao vào phòng làm việc, Cù Khê Ngưng đã không còn ở đó.
Cô đặt café lên mặt bàn anh, liếc nhìn căn phòng, nhìn thấy trên tường vẫn treo bức tranh trước kia Tim nhờ cô cất công mua từ nước P về.
Tranh treo khá cao.
Cô cố kiễng chân vươn tay mới chạm được tới khung tranh rồi cẩn thận gỡ nó xuống.
Cô định lát nữa sẽ gọi chuyển phát nhanh đưa tới nhà Tim.
Tim rất ưng ý bức tranh này, chắc vì hôm qua ra đi quá vội vàng nên ông chưa kịp chuyển.
Cô không muốn để Cù Khê Ngưng quẳng nó vào thùng rác.
Vừa quay đầu, cô chợt đứng sững tại chỗ.
Cù Khê Ngưng đã lẳng lặng khoanh tay đứng dựa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡