Chương 5
trọng tới mức bắt chú phải vĩnh viễn rời khỏi Berker Palace ư?” “Đối với chủ nhân của hố bom đó mà nói, có lẽ thực sự nghiêm trọng đến mức này.” Lăng Họa cảm thấy giờ phút này cô có nói gì cũng chẳng còn ý nghĩa thực tế.
Nhìn Tim thì có vẻ việc đến nước này, ván đã đóng thuyền, chú ấy cũng không còn cách thức vãn hồi nào khác nữa.
Kể ra, ở trong mắt cô, Tim là một trong ba người hành xử cẩn thận, không thẹn với lòng nhất, bất kỳ một việc gì cũng đòi hỏi sự hoàn hảo chính là tác phong lấy mình làm gương mà ông luôn dạy dỗ cô, cũng là một tấm gương khiến tất cả mọi người từ trên xuống dưới luôn ngợi khen, tán dương không ngớt.
Nhưng Berker Palace là một nơi đáng sợ, là nơi mà bạn vĩnh viễn không thể biết trước, ngày mai ai sẽ là người bị chiếu tướng, vĩnh viễn “out” khỏi cuộc chơi.
“Rene, lần này chú nợ cháu, cháu có thể yêu cầu…” “Boss ” Cô giơ tay lên “Hãy cho phép cháu được gọi chú như vậy lần cuối.
Cháu đã từng nói, chuyện này không liên quan gì tới chú cả.
Huống hồ, với lý lịch đã từng làm ở Berker Palace, cháu có thể dễ dàng tìm được một công việc cùng cấp bậc ở bất kỳ một nơi nào khác”.
Tim chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi đứng lên khỏi ghế, khẽ cúi người về phía cô.
Ngay lúc này, bên ngoài có ai gõ cửa.
Lăng Họa và Tim nhìn nhau rất nhanh, rồi cô chủ động đi ra, khẽ khàng kéo cửa.
Bên ngoài là một cô gái cô chưa bao giờ nhìn thấy mặt.
Người đó cao ráo, ăn mặc công sở nghiêm túc, nhìn cô với khuôn mặt không cảm xúc.
“Chase hy vọng hai tiếng đồng hồ sau, hai người sẽ rời khỏi đây.” Cô gái kia cất tiếng bằng giọng lạnh lùng.
Cô nhíu mày, đứng chắn trước mặt Tim “Một văn phòng đã sử dụng hơn mười năm không thể nào dọn dẹp xong chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ”.
Cô gái kia xua tay “Vậy thì còn một cách khác đó là hai người có thể để lại hết mọi đồ đạc, đi người không ra khỏi đây luôn, như vậy càng tiết kiệm thời gian.
Sau này tôi cũng sẽ gọi bộ phận hậu cần qua vứt hết đồ đạc mà thôi”.
Gân xanh trên trán Lăng Họa bỗng chốc nổi lên.
Họ đứng đấu khẩu ngay trước phòng làm việc, tất cả mọi người ngồi gần đó đều đã nghe thấy, và tất cả đều quay lại nhìn họ.
“Ok.” Lát sau, cô mỉm cười nhìn cô gái lạ hoặc đó, nói bằng một giọng cực kỳ dịu dàng “Then please fuck off ” Vậy thì giờ mời cô cút đi cho ”.
Cô gái kia nghe xong, sắc mặt lập tức tái mét, đang định lên tiếng nói câu gì thì cô đã thẳng thừng đóng sập cửa lại như văng vào mặt cô ta.
Quay người lại, cô thấy Tim đang đứng khoanh tay nhìn mình, lắc đầu khó xử “Không thể không thừa nhận, cậu đã giúp chú được vênh váo một lần cuối cùng”.
Cô đắc ý huýt sáo “Phải xứng với biệt danh ‘Báo mẹ’ chú từng đặt cho cháu chứ ”.
.....
Hai tiếng đồng hồ sau, Tim mang theo một số đồ dùng cá nhân quan trọng nhất rời khỏi phòng làm việc.
Đồ đạc của cô cũng không nhiều, hai chiếc hộp là đã xong xuôi tất cả.
Tim vốn dĩ định nhờ người vận chuyển đồ của mình chuyển luôn cả cho cô nhưng cuối cùng bị cô khéo léo chối từ.
Ở nơi này, dù là một tin tức bé bằng hạt gạo thì cũng có thể lan truyền tới mọi ngóc ngách trong khoảng thời gian ngắn nhất.
Trong lúc