Chương 16
lại, vẫn không phải là thứ tốt lành gì.
Tu ma ma tự ngầm kết luận, mặc kệ biểu hiện của Thiệu Tình thế nào, bà cũng đều không thích nàng, nguyên nhân là gì thì rất khó để nói rõ.
Cháu ngoại Tu ma ma, Trưởng thị vệ của Đông Cung Lâm Nguyên Cẩn hình như có ý đối với Ngôn Thiệu Tình, từ lúc vừa nghe thấy Ngôn Thiệu Tình muốn vào Đông Cung, thái độ hắn bỗng nhiên khác lạ, thường công khai bất bình cho Ngôn Thiệu Tình.
“Không đúng, Ngôn đại tiểu thư không phải là loại người này, nàng vốn không thể làm ra loại chuyện như vậy, nàng là….” Khi đó Lâm Nguyên Cẩn đỏ mặt, dù thế nào cũng không thể nói nữa.
Tuy rằng con cháu thế gia trong kinh thành không ai muốn cưới Ngôn Thiệu Tình nhưng hắn lại muốn dùng tam môi, lục sính đến cưới nàng về.
Tuy hắn không có cách nào cho nàng thập lý hồng trang nhưng hắn sẽ đối xử tốt với nàng.
Tam môi, lục sinh 3 bà mai, 6 sính lễ Thập lý hồng trang sính lễ nhuộm đỏ 10 dặm đường Đó là lần đầu tiên Tu ma ma nhìn thấy cháu mình ngày thường vô cùng bình tĩnh lại mất kiềm chế đến vậy, là những căm phẫn tức tối trên gương mặt tuấn tú kia.
Trực giác của nữ nhân khiến cho bà phải kiêng dè thứ nữ Ngôn gia này, bà muốn từ từ dày vò nàng.
Sau khi Ngôn Thiệu Tình khoác áo ngoài, cuối cùng cũng đứng lên, nhờ ánh sáng từ ngọn đèn dầu, cuối cùng Tu ma ma cũng thấy rõ diện mạo của Ngôn Thiệu Tình, nhan sắc của tiểu mỹ nhân trước mắt khiến bà khiếp sợ.
Độ chính xác của những lời đồn khác bà không biết như thế nào, nhưng lời đồn về diện mạo của thứ nữ Ngôn gia quả đúng thật là Hồ ly mê hoặc người.
Sóng mắt đong đưa, xinh đẹp như hoa, cốt cách quyến rũ, đúng là hồng nhan họa thủy.
“Vị ma ma này, đêm khuya đến gặp ta là có việc sao?” Giọng nói không cao ngạo lại không xu nịnh, trong trẻo như chuông reo, đáng tiếc…chỉ là thứ nữ, đúng vậy, nàng chỉ là thứ nữ mà thôi.
Tu ma ma có chút kinh hãi, nhìn dáng vẻ này của nàng bà hơi tiếc nuối, uổng cho nàng có bề ngoài tốt như vậy, nếu có đích mẫu nghiêm túc dạy bảo thì có lẽ tiền đồ sẽ vô cùng sáng sủa, đằng này là do di nương sinh ra, lại còn chọn cách bò lên giường Thái tử, đúng là tự hủy tiền đồ của mình.
Chủ nhân của Đông cung này không phải là người thích chìm đắm trong sắc đẹp.
“Ma ma?” Thấy Tu ma ma hình như đang ngây người, Thiệu Tình lại gọi lần nữa.
Tu ma ma lấy lại tinh thần, vẫy tay ở phía sau “Lão thân là quản sự của Đông Cung, cô nương có thể gọi lão thân là Tu ma ma.” “Đêm khuya quấy rầy cô nương nghỉ ngơi thật là không nên, nhưng điện hạ triệu thị tẩm ” Tu ma ma không nói nhiều lời, chỉ bằng một câu có thể nói rõ hết thảy.
Thiệu Tình cũng không làm ra vẻ, nàng tới đây cũng vì mục đích làm “thuốc” cho Thái Tử.
Tu ma ma vỗ vỗ tay, cung nữ và bà tử phía sau bà tiến lên, trong chốc lát quần áo của Thiệu Tình bị cởi bỏ, sau đó bị quấn vào chăn bông, giống như quấn một đồ vật.
Hai thái giám, một người nâng đầu, một người nhấc chân, nàng cứ yên lặng mặc cho họ đưa đến tẩm điện của Thái Tử.
Thiệu Tình rất bình tĩnh, đôi mắt long lanh nhìn vào không trung, ngắm nhìn bầu trời đầy sao cùng mảnh trăng khuyết kia, đột nhiên nàng nhớ