Chương 13
Cô trả lời thật nhanh, không nghĩ tới mình nói hơi to, có thể đem tâm người khác cảm thấy mềm mại, còn cố ý hỏi “Anh không muốn gặp tôi sao?”.
“Không có.” Sao lại không muốn gặp.
Yến Thành lại nói ”Muốn gặp.” Giang Ý Miên ở bên kia đầu điện thoại cười tới mặt căng cứng, nhịn không được khen anh “Anh thật sự rất đáng yêu”.
…Đáng yêu?
Cô thích những anh chàng đáng yêu phải không.
Không đợi Yến Thành suy nghĩ cẩn thận, cô ngáp một cái, nói mình đã buồn ngủ rồi.
“Ngủ ngon, bảo bối”.
Cô hôn chụt một cái lên màn hình di động, rõ ràng cách một cái màn hình 3D và mạng không dây, Yến Thành lại cảm thấy như được hôn một cái.
Giống như thật sự bị cô hôn tới rồi.
Lúc sau Giang Ý Văn nói ở trong phòng.
Yến Thành mới biết được hôm đó trường cô tổ chức hội thể thao.
Ngày đó bọn họ cũng chẳng nghĩ ngợi, sảng khoái tự nhiên đáp ứng, lái xe tới cao tam nhớ lại một chút năm tháng thanh xuân.
Cùng tổ chức với đại hội thể thao còn có bữa tiệc, có rất nhiều giáo viên đã về hưu tới tham gia, bảo vệ chẳng cần kiểm tra đã cho vào.
Mấy anh bạn cùng phòng vừa thấy náo nhiệt đã quên mất chính sự, mỗi người một ngả, Yến Thành còn đang nghĩ làm sao tìm được cô , đã nhận được tin nhắn wechat tới “Anh ở chỗ nào nha?” Cô rất thích dùng những từ ngữ đáng yêu, cùng lúc cô nói chuyện ngữ điệu đều giống nhaụ Yến Thành miêu tả sơ qua cảnh vật xung quanh mình, chưa tới năm phút, Giang Ý Miên mặc một bộ đồ thể dục thể thao nhảy nhót xuất hiện đằng sau anh “Chờ lâu chưa?” “…Không lâụ” Anh còn đang căng thẳng, cô đã tự nhiên nắm lấy tay anh dắt đi vào bên trong.
Lúc này Yến Thành mới phát hiện, thời tiết đầu thu, cô mặc một bộ áo cộc quần đùi, lộ ra phần chân tay dài mảnh khảnh trắng nõn trong sáng, bị ánh mặt trời chiếu vào phát ra một tầng ánh sáng.
Những ngón tay khớp xương rõ ràng nắm lấy cổ tay anh, độ ấm với lạnh, lại làm cho anh nóng hết cả người.
Hầu kết anh lăn lộn, nghe thấy cô nói, “ Hôm nay tôi chạy 800 mét đấy.” Giang Ý Miên ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của anh, phát hiện chàng trai trầm mặc tầm mắt vẫn dừng ở trên người cô.
Hai người đều ngẩn người.
Giang Ý Miên cười ra tiếng, nói, “Anh nhớ phải hô “ Cố Lên” đấy” “Được.” Anh gật đầu đáp ứng một cách nghiêm túc, bộ dáng nghiêm trang cực kỳ giống với gia trưởng..
Cô cười càng tươi hơn.
“Muốn anh ở kiểm kết thúc chờ tôi”.
Yến Thành chen chúc đi vào kiếm được chỗ ngồi, giữa một lớp nào đó, lúc này đã thưa thớt hơn rất nhiều, chỉ còn vài nữ sinh vẫn có thể chịu đựng nổi cái nắng ngồi với nhaụ Thấy anh ngồi xuống, tất cả đều ngạc nhiên cùng ánh mắt sáng ngời.
Ở lớp nào đây, chưa từng gặp qua.
“Đẹp trai quá a…” Các cô gái mồm năm miệng mười bàn tán, quan sát từng cử động của anh.
Đáng tiếc trai đẹp vừa ngồi xuống thì bắt đầu xem điện thoại, không hề chú ý sang phía các cô gái một lần nào.
Thẳng tới khi loa phát gọi tên Giang Ý Miên ở cao tam, anh mới ngẩng đầu lên.
Mấy nữ sinh vẫn còn đang trộm đánh giá.
Thi chạy 800 mét đã bắt đầu, có nữ sinh cố gắng điều chỉnh nhịp tim, ngồi dịch về phía anh, đang muốn hỏi phương thức liên lạc của trai đẹp, trai đẹp đã đứng lên, đi theo hướng về vạch đích.