Chương 4
được, nó giống như một gông cùm xiềng xích khóa chặt lấy cô, khiến cô không thể cử động.
Cô giống như một quả bóng đáng thương, bị người nhà không ngừng bơm hơi vào, tuy chưa bao giờ phát ra tiếng động nhưng chẳng biết đến ngày nào đó sẽ nổ tung.
Đỗ Minh Hoa nhìn gương mặt kiều diễm trước mắt, an ủi “Mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu mà, sao em dám chắc người xem mắt với em sẽ có kết quả?” “Haiz, người đó anh cũng biết mà, Tôn Minh Thần, người của tập đoàn họ Tôn ấy.” Cô thở dài thườn thượt nói “Chẳng phải anh nói anh ta là loại người ‘ai cũng không từ’ sao?
Vạn nhất, em nói là vạn nhất anh ta gật đầu đồng ý thì phải làm sao bây giờ?” “Tôn Minh Thần?” Nghe Đỗ Bội Kỳ nói, sắc mặt Đỗ Minh Hoa trở nên nghiêm trọng.
Thành phố Hải Sơn nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn, các đại công tử của mấy tập đoàn tài chính lớn đều quen biết nhaụ Trong đám anh em hay đàn đúm chơi bời, Tôn Minh Thần là kẻ ăn chơi bạt mạng nhất, thay phụ nữ như thay áo, không đạo đức cũng chẳng có giới hạn, tiếng xấu còn tệ hơn cả anh, nghĩ đến chuyện giao Đỗ Bội Kỳ vào tay hắn ta là anh không yên tâm chút nào.
Anh tháo kính đặt xuống bàn, xoa xoa huyệt thái dương “Đúng là một lựa chọn không tốt chút nào.
Đã không hài lòng, sao lúc nãy mẹ nói em không lên tiếng phản đối?” “Em đâu có dám.” Cô đầy vẻ sầu muộn, như thở hắt ra “Nếu em từ chối xem mắt, mẹ chắc chắn sẽ nhốt em trong nhà, mắng mỏ em suốt cả tháng trời cho xem.” Anh nhìn cô nghiêm túc nói “Đó không phải là lý do để em phải chịu đựng.
Mẹ hồ đồ thì em cũng định hồ đồ theo sao?” Đỗ Minh Hoa thật sự hiểu cô, mỗi câu nói đều đâm trúng tim đen của cô.
Tay cô vân vê vạt áo trên đùi, thất vọng trả lời “Được rồi, thật ra chính em cũng không biết mình muốn cái gì nữa.” Đến cả mục tiêu theo đuổi của chính mình còn không biết, thì làm sao có thể phản kháng đây?
Cô sinh ra trong một gia đình giàu có, sống cuộc sống mà bao người mơ ước, ai cũng nói cô đã là người chiến thắng ngay từ vạch đích rồi, còn mong cầu điều gì nữa?
Đi xem mắt với nhà họ Tôn là cơ hội mà bao nhiêu người cầu còn chẳng được, cô có gì để phàn nàn chứ?
Dù không phải nhà họ Tôn thì cũng sẽ là nhà họ Lý, nhà họ Vương, cho đến khi nào Thẩm Thanh Chi hài lòng mới thôi.
Cô hoàn toàn không muốn như vậy, không muốn mỗi ngày đều sống tạm bợ, sống một cách nhu nhược như thế, nhưng lại không tìm ra cách nào để cứu mình thoát khỏi biển lửa.
Cô thấy tủi thân, thấy áp lực, thấy uất nghẹn đến mức sắp ngạt thở.
Không biết tuổi hai mươi của những người khác ra sao, còn tuổi hai mươi của cô chỉ còn lại sự rệu rã và đồi bại kéo dài vô tận.
Nói chuyện với Đỗ Minh Hoa thêm một lát, cô trở về phòng ngủ của mình.
Bước vào phòng, cô tựa bên bậu cửa sổ, vén rèm lên, lặng lẽ ngắm nhìn biển cả ngoài kia.
Nhờ vào sự giàu có của nhà họ Đỗ mà mua được căn biệt thự hướng biển xa hoa thế này, giúp cô có thể thực sự đứng bên cửa sổ mà ngắm biển.
Đêm khuya hơi ẩm bao trùm, sương mù quyện lấy bóng đêm lan tỏa trên mặt biển, đất trời mất đi ranh giới, mờ mờ ảo ảo, hiện ra vài phần huyền bí và