Chương 29
chí còn chẳng thèm liếc tớ lấy một cái.
Nhiều lúc tớ còn nghi ngờ không biết tớ và anh trai có phải con ruột của ông ấy không nữa, sao mà ông ấy lại ghét bỏ bọn tớ đến vậy.” Nghe cô nói, Tạ Lợi Sa sực nhớ ra cô còn có một người anh trai, liền vội hỏi “Còn anh trai cậu thì sao, anh ấy nói gì?” Đỗ Bội Kỳ nhớ lại chuyện xảy ra một tháng trước, tay khẽ chạm vào gò má “Vì tớ không đi ăn cơm với nhà họ Tôn, mẹ đã tát tớ một cái khiến mặt sưng vù lên.
Anh tớ thấy vậy liền chạy đi cãi nhau với mẹ một trận lôi đình.
Anh ấy muốn dọn ra ngoài ở, chắc là trong mấy ngày tới thôi.” Tạ Lợi Sa căng cứng sống lưng, cảm thấy như đại họa sắp giáng xuống đầu “Trời ơi, xong đời rồi.
Tớ chỉ dẫn cậu đi Nam Mỹ một chuyến, vậy mà về nhà không chỉ cậu chống đối mẹ, mà ngay cả anh trai cậu cũng định bỏ nhà đi luôn.
Chết chắc rồi, mẹ cậu chắc chắn sẽ tính món nợ này lên đầu tớ cho xem.” Cô nàng nắm đấm đập đập vào đùi, cảm giác như trời sắp sập.
Đỗ Bội Kỳ bị cô bạn làm cho tức cười, khẽ chọc vào tay bạn “Đừng có nghĩ quẩn nữa, chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến cậu cả, làm sao mà đến lượt cậu gánh tội được.
Việc tớ bị đánh chỉ là ngòi nổ thôi, chủ yếu là do anh tớ ngày nào cũng bị mẹ ghét bỏ, anh ấy chịu đựng đủ rồi, dọn ra ngoài ở cũng chưa chắc đã là chuyện xấụ” Tiếp đó, hai người lại ríu rít bàn bạc thêm một hồi.
Tạ Lợi Sa vẫn tỏ ra lo lắng, còn Đỗ Bội Kỳ thì không có phản ứng gì quá lớn, cô bảo bạn đừng quản nhiều quá, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Thành phố New York.
Giữa khu vực Manhattan đất chật người đông, sừng sững một tòa kiến trúc đồ sộ cao vút tầm mắt mang tên “Ngôi sao Bethlehem”.
Cư dân ở đây không giàu thì cũng quý, đều là những nhân vật có máu mặt ở New York, bởi lẽ không phải ai cũng đủ khả năng mua được một căn hộ cao cấp trị giá ba mươi triệu đô la Mỹ.
Trần Cảnh Ân chính là một trong những cư dân của “Ngôi sao Bethlehem”.
Căn hộ của anh nằm ở tầng ba mươi, không quá cao nhưng đủ để ngắm nhìn toàn cảnh Manhattan.
Lúc này, anh đang tựa bên cửa sổ, tay cầm một vỏ chai rượu quan sát.
Vỏ chai màu đen tuyền với hình dáng độc đáo tinh xảo như một món đồ sưu tầm, phần cổ chai đính một vòng kim cương nhỏ, đó chính là chai Tequila anh đã gọi ở Havana.
Đêm đó, sau một đêm phong lưu ở quán bar, hôm sau anh vội vã quay về Mỹ và nhanh chóng quên bẵng chuyện này.
Mấy gã bạn xấu tính của anh vì muốn trêu chọc nên đã cất công mang cái vỏ chai từ xa xôi về.
Trong một buổi tụ tập đông người, bọn họ bất thình lình lấy nó ra, ném cho anh rồi bắt đầu kể lại câu chuyện “mây mưa trên xe trong đêm mưa” một cách đầy sống động, khiến anh trở thành tâm điểm trêu chọc của mọi người.
Cũng chỉ có những lúc thế này, đám khốn khiếp đó mới có cơ hội “đè đầu cưỡi cổ” anh.
Anh khẽ hừ một tiếng, xoay vỏ chai một vòng rồi đặt lên bậu cửa sổ.
Đêm đó ở bãi đỗ xe quán bar tại Havana, đây là lần đầu tiên anh không thể kìm nén được dục vọng mà phóng túng điên cuồng đến thế.
Cơ thể cô gái ấy đẹp tựa đóa hoa, dịu dàng bung nở