Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

trong nhà.
Cách đó không xa, trên giá treo đồ di động có một bộ quần áo nữ mới tinh nan là anh đã chuẩn bị cho cô sao?
“Trần Cảnh Ân.” Đỗ Bội Kỳ gọi tên anh nhưng không có tiếng trả lời.
Xem chừng anh không có ở trong phòng.
Cô định xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất, cơ thể đã run lên bần bật.
Xương cốt như bị tháo rời ra, rã rời không sao lắp lại được.
Cơ thể mất đi điểm tựa, đôi chân mềm nhũn khiến cô suýt ngã nhào xuống đất.
Tỳ lên thành giường nghỉ ngơi hồi lâu cô mới thích nghi được với cơn đau, đôi chân run rẩy chậm rãi lết vào nhà vệ sinh.
Trong gương phòng tắm phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ tóc tai rối bù như ổ gà, sắc mặt trắng bệch như ma hiện hình.
“Trời đất ơi.” Cô chắp hai tay trước ngực, không thể tin nổi mình đã trải qua những gì.
Môi cô sưng tấy, trong miệng chẳng biết rách da chỗ nào mà đau thấu tận tâm can, cả vùng miệng tê rần và dày cộm như bị bôi một lớp bột ớt, sưng đến mức chẳng còn nhận ra chính mình.
Cổ cô lại càng thê thảm hơn, những vết máu đỏ hằn lên do bị anh dùng răng day đi day lại trông như một mạng lưới kinh mạch chằng chịt trên sơ đồ châm cứụ Trên người cũng chẳng khá khẩm hơn, khắp nơi đầy những vết bầm tím xanh đỏ đan xen trên làn da trắng ngần, chẳng khác nào cảnh tượng một nữ chính trong phim vừa bị bạo hành.
Có đối tượng tình một đêm nào thảm hại hơn cô không?
“Hức...” Vành mắt đỏ hoe, sống mũi cay cay, cô không kìm được cảm xúc mà bật khóc nức nở.
Nước mắt tràn mi, lăn dài trên má rồi rơi tí tách xuống xương quai xanh.
Nổi loạn một lần mà nhận lấy kết cục thế này, thật tồi tệ.
Đỗ Bội Kỳ cảm thấy đây chính là báo ứng của mình.
Vừa khóc cô vừa mở vòi hoa sen.
Những giọt nước ấm nóng dội xuống đầu, làn hơi nước mờ ảo bao quanh như muốn nhấn chìm đi sự xấu hổ, bẽ bàng và cả những nghi hoặc.
Gian nan tắm sạch lớp bọt xà phòng, lau khô người và mặc quần áo vào, cô cảm thấy dễ chịu hơn hẳn rồi quay lại phòng.
Trên chiếc bàn tròn giữa phòng đặt một phần bữa sáng kiểu Mỹ.
Cô cũng không khách sáo nữa, ngồi xuống ăn luôn.
Đang xiên miếng thịt xông khói đưa lên miệng, cô mới thấy có thứ gì đó bị ép dưới đĩa.
Dời chiếc đĩa ra, cô phát hiện đó là một mẩu giấy nhắn.
Cô cầm lên xem, đó là lời nhắn của Trần Cảnh Ân.
Anh nói kỳ nghỉ của anh đã kết thúc, anh phải quay về Mỹ ngay, để lại một dãy số điện thoại và bảo cô hãy gọi cho anh.
Anh nói đêm qua quá kích động nên đã quên dùng biện pháp an toàn, anh chưa bao giờ sơ suất như vậy và mong cô đừng bận tâm.
Anh đã đặt phòng này trong một tuần, cô có thể yên tâm ở lại đây.
Đỗ Bội Kỳ cắn chiếc nĩa, ngẩn ngơ nhìn tờ giấy.
Cô nhớ lại hôm qua là ngày an toàn, chắc sẽ không có chuyện gì đâụ Cô cúi đầu xem lại lần nữa, những thông tin trên giấy được viết bằng tiếng Trung, nét chữ rồng bay phượng múa cực kỳ đẹp mắt.
Những người bạn Hoa kiều xung quanh cô đa phần biết nghe và nói tiếng Trung, nhưng rất ít người biết đọc chữ Hán.
Đặc biệt là những người lớn lên ở phương Tây, bảo họ viết chữ Hán chẳng khác nào đòi mạng họ.
Không ngờ Trần Cảnh Ân không chỉ nói tiếng Trung lưu loát mà


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡