Chương 17
dường như đã bị anh đập ra những vết nứt, vỡ nát loang lổ, sắp sửa đổ sập đến nơi.
Cô cầu xin với giọng nghẹn ngào “Không, đừng ở đây.” Cô không muốn làm chuyện thân mật như vậy với một người lạ trong phòng chứa đồ, cô không thể chấp nhận được.
Anh lập tức dừng động tác, nắm chặt lấy cánh tay cô “Chúng ta ra xe.” Ra xe?
Đại não cô đang trong tình trạng đình trệ, không kịp phản ứng xem ý anh là gì.
Trong cơn thảng thốt, tiếng mở cửa vang lên, ánh sáng xuất hiện, cô bị kéo rời khỏi phòng chứa đồ.
“Xin lỗi, cho chúng tôi đi nhờ.” Đi tới sảnh quán bar, gặp phải không ít người, anh kéo tay cô len qua đám đông, đi về phía bãi đỗ xe ngoài trời.
“Anh định đi đâu thế?” Đầu óc Đỗ Bội Kỳ choáng váng vô cùng, cô vặn vẹo cơ thể, vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
Anh rõ ràng không muốn để cô thoát, thấp giọng chửi thề một tiếng rồi trực tiếp vác cô lên vai.
Đỗ Bội Kỳ chỉ thấy trời đất quay cuồng.
Một lát sau, cả người cô đã nằm gọn trên vai anh, mái tóc dài xõa xuống đung đưa như rong biển làm nhòe đi tầm mắt.
Cô hơi nghi ngờ không biết mình có đang mơ hay không.
Vai anh thúc vào ngực và bụng cô, vừa vặn ép vào dạ dày khiến bên trong nhộn nhạo cả lên, cô suýt chút nữa thì nôn ra ngoài.
Rất nhanh, cả hai đã ra khỏi quán bar.
Gió lạnh tạt vào mặt giúp cô tỉnh táo đôi chút.
Không biết có phải đã quen với sự xóc nảy hay không mà cảm giác khó chịu trong dạ dày đã giảm bớt phần nào.
Bước ra ngoài trời, sấm chớp đùng đoàng, mưa tầm tã trút xuống khiến cả hai ướt sũng trong nháy mắt.
Tìm thấy xe, anh mở cửa, ôm lấy eo cô hạ từ trên vai xuống rồi ném vào ghế saụ Đỗ Bội Kỳ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã ngã nhào vào trong xe, mặt úp xuống ghế như một con ếch, nằm bò trên ghế một cách chẳng hề duyên dáng chút nào.
Chỉ nghe thấy một tiếng “rầm”, cửa xe đóng lại, Trần Cảnh Ân áp sát tới.
Băng ghế sau vốn chẳng rộng rãi gì nay nhét thêm hai người lại càng trở nên chật chội.
Đỗ Bội Kỳ chống tay định ngồi dậy thì bị anh ấn ngược trở lại.
Ghế ngồi bọc da mát rượi, đàn hồi như da rắn và mang chút thô ráp đặc trưng.
Mặt cô áp lên đó, ngửi thấy mùi da thuộc nồng đậm.
Nước mưa trên tóc nhỏ xuống nhanh chóng làm ướt lớp da, hơi lạnh thấm thía khiến cô run rẩy, bất giác co người lại.
Trần Cảnh Ân nửa quỳ dưới sàn, thân hình vạm vỡ kẹt giữa hai hàng ghế.
Một tay anh ấn lên lưng cô, tay kia mơn trớn má cô, không ngừng vuốt ve làn da mềm mại “Nói cho tôi biết, cô thích làm bằng tư thế nào?” Đỗ Bội Kỳ choáng váng, lại sợ hãi vô cùng nên không nói lời nào, nhắm mắt giả chết.
Chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo, cô không muốn nghĩ, cũng chẳng dám nghĩ, chỉ đành phó mặc cho số phận.
Cảm giác buông thả chẳng hề dễ chịu, nó xen lẫn sự chua xót và bất lực.
Cô thầm cảm thấy may mắn vì mình đã say, không cần phải đối diện trực tiếp với cái giá của sự trưởng thành này.
Hàng mi cô khẽ run như cánh ve sầu đang đập nhẹ, tố cáo nỗi bất an trong lòng.
Ánh đèn đường xuyên qua màn mưa chiếu lên người cô, hòa vào cơ thể cô, tôn lên làn da trắng trong như giấy và đầy vẻ nhu mì.
Gương mặt ấy