Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1

Mùa hè ở thành phố Hải Sơn cũng giống như bao thành phố ven biển khác, lúc thì lộng gió, lúc lại đổ mưa, mà những ngày chẳng gió chẳng mưa thì chỉ còn lại cái oi nồng và ẩm ướt.
Màn đêm buông xuống, sương mù trên biển như bóng ma lẻn vào thành phố, giăng mắc từng tầng lớp lớp trong những “khu rừng” bê tông cốt thép, nhấn chìm cả vùng không gian vào làn sương ảo ảnh.
Đèn đường mờ nhạt, tỏa ra vầng sáng vàng đục, ngay cả mặt đường cũng trở nên nhòe nhoẹt.
Những tòa nhà hóa thành một khối ảo ảnh xa xôi, mông lung, nhìn không rõ thực hư.
Cách khu trung tâm hai mươi phút lái xe, tại khu biệt thự Hải Hâm, có một tòa lầu hai tầng màu trắng đứng sừng sững bên bờ biển.
Ánh đèn phòng khách tầng một sáng choang, một nam hai nữ đang ngồi trên ghế sofa.
Đỗ Bội Kỳ như một quả cà tím bị sương muối làm héo rũ, đầu cúi thấp, tay đặt trên đùi, im lặng nghe Thẩm Thanh Chi ngồi bên cạnh dạy bảo.
“Bội Kỳ, mẹ đang nói chuyện với con đấy, có nghe thấy không?” Giọng nói sắc nhọn của Thẩm Thanh Chi vang lên, như một cây kim nhỏ đâm thẳng vào da thịt cô.
Đỗ Bội Kỳ hít một hơi thật sâu, nén lại sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt, đáp lời “Mẹ, con nghe thấy rồi.” Lần nào cũng vậy, chỉ cần cô có chút gì đó không vừa ý, Thẩm Thanh Chi sẽ trở nên kích động, không ngừng tìm chuyện gây hấn cho đến khi cô chịu khuất phục mới thôi.
Gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên, cô nắm chặt nắm đấm, cố kìm nén để bản thân không thốt ra những lời xúc phạm.
“Bữa cơm với nhà họ Tôn cứ quyết định thế đi, hai tuần saụ Con liệu mà để tâm một chút, còn để như lần nhà họ Lâm trước đó thì mẹ không tha cho đâụ” Thẩm Thanh Chi dùng giọng ra lệnh, chẳng chút mảy may thương lượng.
Nhà họ Lâm là một gia tộc có máu mặt ở Hải Sơn.
Hai tháng trước, con trai cả nhà họ Lâm là Lâm Thịnh Kiệt vừa tốt nghiệp thạc sĩ tại Mỹ về nước.
Nghe tin anh ta còn độc thân, Thẩm Thanh Chi và mẹ Thịnh Kiệt có ý tác thành cho hai bên nên đã đặc biệt sắp xếp một bữa cơm.
Ngờ đâu con bé Đỗ Bội Kỳ này lại không biết điều, từ đầu đến cuối chẳng có chút biểu hiện gì.
Cuối cùng, khi nghe các bà mẹ gợi ý hai đứa thử hẹn hò, cô còn bồi thêm một câu “Nhưng mà, con vốn luôn xem anh Thịnh Kiệt là anh trai mình, có thử thế nào thì vẫn mãi là anh trai thôi ạ.” Thẩm Thanh Chi suýt thì tức chết.
Bà vì tốt cho cô nên mới trăm phương nghìn kế sắp xếp cho cô gặp Lâm Thịnh Kiệt, nghĩ rằng nếu họ tiến triển thì cũng bõ công bà mặt dày nịnh nọt mẹ của Thịnh Kiệt, không ngờ lại bị một câu nói của cô chặn họng.
Khác với sự nổi loạn của anh trai Đỗ Minh Hoa, Đỗ Bội Kỳ từ nhỏ đã là một đứa trẻ “vạn người mê”, học giỏi, tính tình tốt, lại theo học đại sư nhị hồ Tô Mẫn nên kéo nhị hồ rất hay.
Từ bé đến lớn, cô luôn là “con nhà người ta” trong miệng mọi người; ngoan ngoãn, hiểu chuyện đã trở thành nhãn dán gắn chặt lên người cô, chưa bao giờ bước sai lấy một bước.
Ngoan thì có ngoan, nghe lời cũng là thật, lúc nào cũng lặng lẽ không bao giờ gây chuyện, nhưng cái sự ngoan ấy lại có phần quá mức cực đoan.
Đôi khi cô mang lại cảm giác như một khối gỗ mục, có


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡