Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

hai người bọn họ.
"Tô mỗ vừa suy nghĩ một chút, có phải hình phạt 30 gậy quá nặng hay không?" "Hở?" Lý Kinh Triệu run rẩy, bối rối nhìn Tô Mạch Ức.
Tô đại nhân, người luôn tuân theo pháp luật, có lẽ hơi không được tự nhiên đối với hành vi che giấu sự thiên vị của mình, lấy quyền để lên môi, ho nhẹ "Lâm lục sự khinh thường công đường là thật, nhưng nửa đêm đi điều tra Vương Hổ cũng coi như được tính điểm.
Hơn nữa, vụ án Vương Hổ có gì đó kỳ lạ." Cuối cùng, liếc nhìn Lý Kinh Triệu, Tô Mạch Ức bổ sung, "Để ý và nhạy bén hơn Lý đại nhân." Giết người giết chết tâm, dù đổi trắng thay đen, hắn cũng hợp tình hợp lý, một câu đã khiến cho Lý Kinh Triệu nghẹn tới cổ họng, hai đùi run rẩy.
"Vâng, vâng......" Y vừa lau mồ hôi vừa hùa theo, "Tô đại nhân nói rất đúng, nói rất đúng.
Vậy......" "Đánh mười gậy coi như trừng phạt." Tô đại nhân ra lệnh, người có mặt đương nhiên không dám trái lời.
Vội vàng cụp mi rũ mắt, gật đầu, ngay cả sức kéo người cũng nhẹ rất nhiềụ Nhưng Lâm Vãn Khanh vẫn còn lo lắng, do dự thật lâu mới nhìn Tô Mạch Ức yếu ớt nói "Có thể không đánh bằng gậy hay không?" "Cái gì?" Tô Mạch Ức xuýt nữa bật cười trước câu hỏi của nàng, ánh mắt nhìn nàng đầy khinh thường.
Người này thông minh, tuy rằng khó thuần phục, nhưng ngựa hay càng khó tìm.
Để thuần phục nàng, hắn không ngại hạ mình để giúp nàng một ân tình.
Nhưng không ngờ, người này lại lên mặt, nhìn dáng vẻ chẳng qua là kẻ tham sống sợ chết.
Người dưới đường tựa như cũng đoán được ý tứ uyển chuyển của hắn, như muốn làm sáng tỏ, nàng vội vã xua tay nói "Đại nhân đừng hiểu lầm.
Thuộc hạ không phải là loại người tham sống sợ chết, nhưng khi còn bé gia đình nghèo khó, hai chân bị lưu lại bệnh vào vào đông, sợ không chịu nổi phạt gậy, cho nên mới có thỉnh cầu như vậy." "Ồ?" Tô Mạch Ức khinh thường, thời điểm thẩm vấn phạm nhân, hắn đã nghe nhàm tai những cái cớ này.
Ngón trỏ và ngón cái lại cọ nhau dưới tay áo rộng màu trắng, phát ra âm thanh sột soạt.
"Căn cứ theo "Nam Luật", ngoài hình phạt bằng gậy, chỉ còn hình phạt bằng roi." Nói xong hắn cố ý dừng lại, quan sát vẻ mặt của Lâm Vãn Khanh.
Hình phạt bằng roi của Nam triều dùng để trừng phạt tiện dân có nô tịch đã phạm sai lầm lớn.
Đúng như tên gọi, muốn làm người ta rơi xuống, sử dụng da trâu bện thành roi và quất trên lưng.
Nhưng đó không phải là roi bình thường.
Mặt trên phủ đầy gai, mỗi một roi quất xuống sẽ bị tróc da bong thịt, máu thịt lẫn lộn.
Là lục sự của Kinh Triệu Phủ, Lâm Vãn Khanh không thể không biết, Tô Mạch Ức đang phủ đầu nàng để ra oai.
Trước sự ngạc nhiên của hắn, Lâm Vãn Khanh chỉ cười nhàn nhạt, tựa như âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu vái lạy hắn "Tạ ân điển của đại nhân." Nói xong, lập tức đi theo hai vị nha dịch.
Ném sự khiếp sợ lại cho Tô Mạch Ức.
Sợ bị phạt gậy, nhưng lại coi nhẹ hình phạt bằng roi mà ai nghe thấy cũng khiếp vía.
Lâm Vãn Khanh này, thật sự càng ngày càng thú vị.
Trăng lên giữa trời, không khí đêm xuân đọng một tầng sương mù, làm cho mặt mày đều nhuộm nước.
Tô Mạch Ức rời Kinh Triệu Phủ đã quá giờ sửụ Diệp Thanh đi theo hắn ra khỏi cửa chính của Kinh Triệu Phủ vắng lặng, khoác áo choàng trên tay lên vai hắn.
Tô Mạch Ức vừa thắt dây lưng, vừa ngẩng đầu nhìn sắc trời, đột nhiên dặn dò Diệp Thanh không đầu không đuôi "Bây giờ ngươi đến


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡