Chương 15
sự tiện tay phê một bộ áo mỏng.
"......" Tô Mạch Ức đứng yên, không dám lên tiếng.
"Tổ mẫu cảm thấy, con cũng đã đến tuổi thành gia lập nghiệp, tìm người quản con hay chăm sóc con cũng được, để tổ mẫu yên tâm." "Tôn nhi xin nghe lời dạy của tổ mẫụ" Tô Mạch Ức không dám nghe thêm nữa, vội vàng ngoan ngoãn cúi lạy, chuẩn bị rời đi.
"Vì vậy, con đừng chạy trốn " Thái Hậu vừa nói vừa kéo Tô Mạch Ức lại, "Con có biết Xu biểu muội của con đã về cung mấy ngày trước rồi không?
Nhiều năm không gặp, người ta nhớ con nhiều lắm.
Con hiếm khi vào cung, chút nữa gặp người ta nhé?" nannannannannannan Tô Mạch Ức ......
Tuy lời nói của Thái Hậu là câu hỏi, nhưng Tô Mạch Ức biết, bà không có ý hỏi mình.
Sinh nhật của lão nhân gia, tông thân của hoàng thất và văn võ cả triều đang nhìn xem, hắn không thể chạy trốn.
Vì thế, hắn chỉ có thể nghiêm túc trả lời đồng ý.
Thái Hậu vừa nhận được cái gật đầu của hắn, bà lập tức nháy mắt với Hoàng Hậu ngồi bên kia.
Người được gọi là Xu biểu muội, chính là con gái út của Trần hoàng hậu, cháu gái ruột của Thái Hậu, được coi là thanh mai trúc mã với Tô Mạch Ức.
Khi còn bé, bởi vì thân thể yếu ớt nên nàng thường bị phong hàn, thái y đề nghị đưa nàng đến Giang Nam nuôi dưỡng vì chỗ ấy ấm áp hơn Thịnh Kinh.
Thời gian thấp thoáng đã mười mấy năm, tiểu cô nương trổ mã thành mỹ nhân duyên dáng yêu kiềụ Tháng trước sau khi thái y bắt mạch, cảm thấy cơ thể nàng đã dưỡng tốt, có thể về kinh.
Trần hoàng hậu phái người đón nàng về.
Tình cờ nghe Thái Hậu nói rằng Hoàng Thượng lại giao cho Tô Mạch Ức một vụ án khó giải quyết, bà thở ngắn than dài trách móc Hoàng Thượng chỉ nghĩ đến giang sơn xã tắc, không quan tâm đến đứa cháu trai này, có lẽ Gia Định công chúa muốn giải vây cho phụ hoàng nên hỏi vài câu về tình huống của vị Tô biểu ca này.
Thái Hậu và Hoàng Hậu đều là phụ nhân sống trong thâm cung lâu năm, luôn nhạy bén đối với tâm tư của tiểu nữ nhi, hai người chỉ bằng dăm ba câu đã hỏi ra suy nghĩ của nàng.
Thấy nàng cúi đầu cụp mắt, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, chỉ cảm thấy nếu như thân càng thêm thân, sự sắp xếp như vậy là quá tốt.
Vì thế mới có chuyện vừa rồi.
Thái Hậu nắm chặt tay áo rộng của Tô Mạch Ức, sợ hắn bỏ chạy, khiến cho vải sa tanh trắng có dệt mây trở nên nhăn nhúm.
Tô Mạch Ức kéo một cách không được tự nhiên, cảm thấy mình giống phạm nhân bị áp giải.
Đang miên man suy nghĩ, tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm chạp cùng với âm thanh ngọc thạch truyền tới, bên tai vang lên một giọng nữ mềm mại.
Vệ Xu cúi người về phía Tô Mạch Ức, cúi đầu e lệ nói "Gặp qua biểu ca." Nữ tử trước mắt mặc một bộ cung trang màu hồng ruốc, vốn là y phục bình thường.
Nhưng làn da trắng nõn và bộ diêu hồng ngọc trên búi tóc đung đưa khiến cả người nàng cực kỳ giống một đóa hoa đào nở trên cành vào tháng tư.
Rực sáng mơn mởn, nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
Vừa khéo léo vừa thuận mắt, nhưng âm sắc và dáng người quá mức mềm mại này có chút chênh lệch với tiểu biểu muội kiêu căng tùy hứng trong trí nhớ.
Tô Mạch Ức không khỏi nhíu mày, chỉ đáp lại bằng một tiếng "Ừ".
Tay áo bị Thái Hậu kéo hình như càng xiêu vẹo hơn, Tô Mạch Ức bình tĩnh lại, cố nở nụ cười.
"Gặp qua Gia Định công chúa." Giọng nói cứng ngắc giống đang thẩm vấn nghi phạm.
"Ây dà