Chương 7
bên mai, cô nhìn mình trong gương âm thầm hạ quyết tâm, bố mẹ cô hy vọng cô có thể vào trường đại học tốt nhất Thái Lan, cô không thể để họ thất vọng.
Chỉ còn ba năm, đủ để cô từ vị trí tầm trung đi lên, sau đó càng ngày càng tốt hơn.
Khuôn mặt trong gương tuy còn trẻ con nhưng lại vô cùng kiên định, cô nhất định sẽ vượt qua 5 vòng thi tuyển sinh vào Đại học Chulalongkorn.
Để đạt được điều này, chuyện đầu tiên cô làm là nói với người bạn tốt Tụng Ân của mình và nhờ cậu ấy giúp đỡ.
Tụng Ân là một cậu bé cao lớn và đẹp trai, bởi vì mối quan hệ thân thiết của người lớn trong nhà nên từ nhỏ hai người đã quen biết nhaụ Tụng Ân nghe xong liền cười "Tiểu Hạ, cậu cho rằng chỉ cần học giỏi là có thể vào Chulalongkorn sao?" Chu Hạ Hạ cầm trong tay đống sách giáo khoa và bài tập, vẻ mặt khó hiểu nhìn Tụng Ân.
"Năm vòng tuyển chọn của kỳ thi tuyển sinh đại học bao gồm kinh nghiệm giáo dục, tham gia các hoạt động và phải có giải thưởng, có đủ điều kiện xét tuyển thẳng vào kỳ thi tuyển sinh đại học, các câu hỏi tự luận được thi độc lập với kì thi tuyển sinh...
nghĩa là cậu không những phải học giỏi mà còn phải xuất sắc về mọi mặt." Giọng điệu nói bằng tiếng Trung của Tống Ân có chút buồn cười.
Chu Hạ Hạ muốn nghe kỹ phần tiếp theo nhưng cô lại không nhịn được cười lên.
"Tụng Ân, cậu làm ơn nói bằng tiếng Thái đi, mình nghe không có hiểụ" "Không được, một trong những ngôn ngữ khó nhất là tiếng Trung, mình cần phải nói tốt cái thứ tiếng này." "Được, được, vậy cậu tiếp tục đi." Chu Hạ Hạ đeo cặp sách đi suốt một quãng đường trước khi đến trạm xe buýt.
Mặc dù gia cảnh tốt thật nhưng Chu Hạ Hạ và Tụng Ân phần lớn đều đến trường bằng xe bus, sinh hoạt giống như con cháu của những gia đình bình thường.
"Cậu vội cái gì chứ?
Đây là vấn đề mà học sinh cấp ba mới phải suy nghĩ.
Học sinh cấp hai thì cậu lo lắng đến nó làm gì?
So với lo lắng cái này, chi bằng lo đến bữa tiệc sinh nhật của ông nội mình đi, gia đình của cậu đều đến dự hết đấy." Nói đến đây, Chu Hạ Hạ chợt nhớ ra hôm nay cô sẽ đến khu phố người Hoa để chúc mừng sinh nhật ông nội của Tụng Ân.
Nhưng ba cô bị thương rồi, làm sao mà đi được?
Nhưng cô đã hứa với Tụng Ân là cô sẽ đi rồi.
Tại khu phố người Hoa ở Bangkok.
Khu vực này nằm ở phía Tây thành phố Bangkok và là một trong những khu kinh doanh sầm uất nhất của thành phố, quy mô và mức độ xa hoa đứng đầu trong những khu phố người Hoa ở Đông Nam Á.
Hầu hết tất cả ngôi nhà ở đây đều tương đối cũ kĩ, người cư trú và khai thác hầu như là người Trung Quốc, cho nên nơi đây còn được gọi là "Phố người Hoa", nó đã có lịch sử gần 200 năm.
Khu phố ngày nay rõ ràng là sống động hơn bình thường.
Nhà hàng Hoành Viễn lớn nhất ở đây đã được bao trọn, các món ăn và nghi thức khách mời trong bữa tiệc sinh nhật đều tuân theo phong tục truyền thống nhất của Trung Quốc.
Đại sảnh từ tầng 1 đến tầng 3 có hàng trăm bàn tiệc, tầng 1 chật kín những người đàn ông thô bạo, thường được gọi là những tên côn đồ.
Trên tầng hai là người thân và bạn bè có liên quan đến chủ nhân của bữa tiệc sinh nhật