Chương 5
Tạp Na đi ra với món mì đã nấu chín, thì phòng khách đã trống rỗng.
Cô ta dừng lại, đặt mì lên bàn rồi đi lên lầu xem một chút.
Người đàn ông thản nhiên nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, đã ngủ say.
Một nửa gương mặt tuấn tú kia vùi vào trong gối, điều hòa được bật rất nhỏ, chiếc chăn mỏng đắp lên eo, tấm lưng lộ ra, vết cào xước trên đó vô cùng rõ ràng.
Đó là vết xước mà chỉ có móng tay của phụ nữ mới có thể gây ra, nó còn mới đến mức đang rỉ máụ Chỉ với một vài dấu vết, đã có thể tưởng tượng ra người đàn ông đã có một trận hoan ái điên cuồng cỡ nào, mùi vị sướng đến chết người, điên cuồng đau đớn, lại vui vẻ nhường nào.
Cô ta nhẹ nhàng bước tới, kéo chăn đắp lên người anh.
Sau đó lại nhẹ nhàng lui ra ngoài đóng cửa lại.
Cô ta đã quên mất, làm sao cô ta có thể bắt anh đợi, anh sẽ không bao giờ đợi, Chu Dần Khôn chưa bao giờ là kiên nhẫn.
Anh chưa bao giờ thực sự nhớ cô ta như anh nói, ngay cả mì cô ta nấu, cũng không đến mức đó.
Nhưng...
bàn tay trắng nõn nắm chặt nắm cửa, rõ ràng là anh có thích cô ta.
Anh chưa bao giờ che giấu sự tồn tại của cô ta với thế giới bên ngoài, thậm chí còn để cô ta ở trong nhà anh như một bà chủ.
Tạp Na quay người đi xuống lầu, ăn hết bát mì mà Chu Dần Khôn chưa động đến, từng ngụm từng ngụm ăn hết.
Chu Hạ Hạ đứng trong phòng nhìn thấy đầu của ba cô quấn đầy băng gạc, hai tay mẹ cô cũng quấn băng gạc, nước mắt đảo quanh hốc mắt.
Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng chỉ còn lại một nhà ba người.
Chu Diệu Huy rất thương con gái, mặc dù trước mắt ông vẫn còn mơ hồ không thể nhìn rõ nhưng ông vẫn đưa tay ra nắm lấy tay con gái mình "Hạ Hạ, lại đây." Tát Mã ngồi ở mép giường lau nước mắt.
Bà là một phụ nữ Thái dịu dàng và xinh đẹp, từ khi đi theo Chu Diệu Huy liền toàn tâm toàn ý vì chồng, vì Chu Diệu Huy nói tiếng Trung nên bà cũng rất nghiêm túc học tập, chưa đầy ba năm đã có thể nói tiếng Trung trôi chảy.
Bà cũng biết việc chồng mình làm rất nguy hiểm, nhưng bởi vì chưa từng chứng kiến qua cho nên cũng chẳng tưởng tượng được là nó nguy hiểm cỡ nào.
Cho đến hôm nay, khi bà mở cửa ra, nhìn thấy Chu Dần Khôn đứng bên ngoài, anh đã lịch sự gọi một tiếng chị dâụ Sau đó, vì bà không biết gì nên đã dẫn anh lên lầu, vào phòng làm việc của chồng.
Người đàn ông giây trước còn mỉm cười gọi một tiếng anh trai, giây sau lại nắm lấy cổ Chu Diệu Huy, nhấc ông lên, kéo ông qua hung hăng đập mạnh ông xuống đất.
Ngay sau đó, anh không thương tiếc đá liên tiếp vào đầu Chu Diệu Huy, ông thậm chí còn chưa kịp hỏi nhiều thêm một câu chứ đừng nói là đánh trả, Chu Dần Khôn đã cầm tóc ông đập mạnh vào cạnh của cái két sắt.
Bà ấy hét lên rồi nhào tới, Chu Dần Khôn xé quần áo của bà, thậm chí còn lấy một mảnh để lau tay.
Cuối cùng còn đưa lên mũi ngửi, vẻ mặt biến thái khen thơm quá.
Tát Mã ôm chồng, không ngừng run rẩy.
Trong lòng liên tục cầu xin Tiểu Hạ sau giờ học ở bên ngoài lâu một lát, đừng quay về vào lúc này.
Chu Dần Khôn là một kẻ điên, một kẻ mất trí, trông bình thường nhưng