⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

Tác Khoa, sao tiếng Thái của ông vẫn tệ thế?" Chu Dần Khôn ngồi đối diện ông ta, lập tức có một người phụ nữ nhã nhặn ân cần rót cho anh một ly rượụ A Diệu đứng ngay cạnh cửa.
Mùi hương nồng nặc khiến Chu Dần Khôn nhức hết cả đầu, anh xua tay "Cút ra ngoài hết đi." "Khôn, đừng nhàm chán như vậy chứ." Ô Tác Khoa xoa xoa bộ ngực to lớn mềm mại của người phụ nữ trong lòng, vẻ mặt dâm tà "Cho dù là nói chuyện về công việc thì chúng ta cũng nên nói chuyện thoải mái một chút chứ." Chu Dần Khôn buông tay "Vậy thì ông thoải mái xong rồi chúng ta nói chuyện tiếp?" Anh liếc nhìn đồng hồ rồi nói "Cho ông hai phút." Tiếng Thái thuần túy, tốc độ thích hợp.
Từ ngữ chuẩn xác, đơn giản, Ô Tác Khoa chắc chắn có thể hiểu được.
A Diệu bất động thanh sắc ghì chặt khẩu súng ở thắt lưng.
Quả nhiên sắc mặt Ô Tác Khoa lúc này thay đổi, nhưng trong vòng hai giây ông ta đã bình tĩnh lại "Khôn, người xưa của Trung Quốc không phải có câu việc riêng người chớ nói truyền, người có lỗi chớ vạch trần sao?" Ông ta xua tay, các cô gái lập tức vâng lời bước ra ngoài.
Chu Dần Khôn vứt điếu thuốc trong tay đi, trầm giọng nói "À, tôi còn tưởng ông đã khỏi bệnh rồi chứ." A Diệu không nhịn được, ho nhẹ một tiếng.
Chu Dần Khôn quay đầu nhìn hắn, A Diệu cụp mắt xuống, không động đậy nữa.
Ô Tác Khoa không ngờ anh càng nói càng hăng, liền kìm lại cơn tức giận nói "Nhà máy quân sự ở Mumbai không thể xây dựng được, cậu định tính sao?" Chu Dần Khôn nhướng mày "Tôi chưa nghĩ tới chuyện đó." "Trở lại lúc chúng ta hợp tác mở nhà máy quân sự ở Mumbai, toàn bộ số tiền đầu tư ban đầu đều được giao cho cậụ Bây giờ anh trai của cậu chen một chân vào, nhưng cậu vẫn có thể được kiếm tiền.
Khoản đầu tư ban đầu của chúng tôi nên được hoàn trả lại rồi chứ." "Không trả." Chu Dần Khôn nhẹ nhàng phun ra hai chữ.
Tác giả có lời muốn nói 1.
Tiểu tiên bình tĩnh đọc bài Độc giả đã theo dõi bài viết của tôi hẳn là biết phong cách viết của tôi, hiện tại mới có hơn mười chương, những gì bạn nghĩ có thể không phải như bạn nghĩ, còn những gì bạn bỏ qua thì sao?
Biết đâu những thứ bạn bỏ qua là vấn đề quan trọng nhất.
Haha, tóm lại là không tiết lộ gì cả, chúng ta hãy cùng chờ đợi tương lai nhé.
2.
Về việc bổ sung các bản cập nhật, hiện tại tôi đang nỗ lực lưu bản thảo, trước tiên sẽ đảm bảo cập nhật hàng ngày, sau đó đợi thêm bản thảo được gửi vào, sau đó bổ sung dần các bản cập nhật, đừng lo lắng 3.
Cuối cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn đến mọi độc giả đã theo dõi bộ truyện.
Sự góp ý và nhận xét của các bạn là động lực lớn nhất cho tôi.
Tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ, yêu tất cả các bạn.
Ô Tác Khoa nghe anh nói như vậy, ông ta không kìm lòng được mà sa sầm mặt mũi ngay lập tức.
"Cậu muốn giở trò?" Điếu thuốc trong tay anh đã cháy hơn phân nửa, Chu Dần Khôn dập điếu thuốc.
Anh đảo mắt sang bên, A Diệu phía sau thấy vậy đưa thuốc và bật lửa tới.
Căn phòng tràn ngập khói thuốc lượn lờ, Chu Dần Khôn thong thả nói với giọng điệu ngả ngớn "Ông nghĩ như vậy cũng được." "Khôn, dù sao chúng ta cũng đã hợp tác với nhau nhiều năm như vậy rồi.
Cậu cũng biết là do


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡