Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

một chút.
Cơ thể là của mình, không việc gì phải vì đôi cẩu nam nữ này mà chà đạp bản thân.
"Không cần cậy mạnh, nếu cô tàn phế, tôi lại phải chăm sóc cô." Tạ Cẩn Hoài đi qua đỡ lấy cô.
Hầu như cả người Nam Vãn Tinh tựa vào xe: "Anh nhanh chóng đi lấy giấy chứng nhận ly hôn với tôi đi, tôi có chết cũng không cần anh nhặt xác." "Chị Vãn Tinh, chị bị sao vậy?" Một giọng nói nũng nịu vang lên.
Lục Sơ Ly cố ý làm vẻ hốt hoảng bước từ tяên bậc thềm xuống.
"Cô ấy bị bong gân, không có việc gì to tát đâu." Tạ Cẩn Hoài thuận miệng trả lời, lại đưa túi thức ăn cho cô ta: "Đói bụng rồi đúng không, mau ăn cơm đi." "Anh cầm giúp em một lát." Lục Sơ Ly chớp chớp mắt nũng nịu với anh, đi đến bên cạnh Nam Vãn Tinh, đỡ lấy cô: "Chị Vãn Tinh, bong gân có thể nặng nhẹ khác nhau, không được coi thường, để em đỡ chị đi chụp X-quang nhé." Nam Vãn Tinh cố ý rút tay mình khỏi tay cô ta, vươn tay khoác tay Tạ Cẩn Hoài: "Không cần đâu, chồng tôi ở đây mà.
Tôi sai bảo anh ấy là được rồi." Lục Sơ Ly vẫn níu lấy tay Nam Vãn Tinh không buông: "Chị ơi, cứ để em đỡ chị đi.
A Cẩn hậu đậu, em sợ anh ấy không chăm sóc tốt cho chị." Nam Vãn Tinh đảo mắt, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng gượng cười lịch sự: "Lúc nãy anh ấy chuẩn bị bữa trưa cho cô đâu có vẻ gì là hậu đậu." Nói xong, cô lại gạt tay Lục Sơ Ly ra.
Nam Vãn Tinh không dùng nhiều sức, không ngờ Lục Sơ Ly lại lảo đảo lùi về phía sau hai bước, đưa tay đỡ thái dương nhắm tịt mắt lại.
Giây tiếp theo, cô ta mềm nhũn ngã gục xuống.
Nam Vãn Tinh giật mình, lò cò lùi lại hai bước: "Tôi không hề đẩy cô ta!
Cô ta tự ngã đấy, không liên quan đến tôi đâu!" "Câm miệng!
Cả buổi sáng Tiểu Ly không ăn gì, có thể là hạ đường huyết rồi.
Dù cô không muốn giúp một tay thì cũng không cần thiết lúc này phải phân định rạch ròi đúng sai." Tạ Cẩn Hoài tức giận trừng mắt nhìn Nam Vãn Tinh một cái.
Anh bước tới trước mặt Lục Sơ Ly ngồi xổm xuống, gập gối bế ngang cô ta lên.
Lúc quay người, Lục Sơ Ly cố ý giả vờ vô tình đá chân lên, vừa vặn sút trúng vai Nam Vãn Tinh.
Lực không mạnh, nhưng Nam Vãn Tinh lùi lại một bước thì mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
Tạ Cẩn Hoài lại chẳng mảy may phát hiện, hoảng hốt bế Lục Sơ Ly chạy vội vào bệnh viện, như thể chậm trễ một giây thôi anh sẽ mất đi người yêu dấu.
Mà vừa nãy anh cũng ôm cô như vậy.
Nam Vãn Tinh ngồi ngẩn ngơ tяên mặt đất, mãi đến khi bóng dáng Tạ Cẩn Hoài khuất khỏi tầm mắt cô, cô vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Cô chỉ cảm thấy trái tim như bị vò nát thành một cục, không hiểu sao mũi lại cay xè, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Hai năm hôn nhân, cuối cùng không chống lại được cô thanh mai trúc mã từ tяên trời rơi xuống.
Chỉ là cô không hiểu, rõ ràng Tạ Cẩn Hoài và Lục Sơ Ly quen biết trước, vậy tại sao anh lại đồng ý sự mai mối của bà nội và ký hợp đồng kết hôn với cô.
Cô không làm gì sai cả, lại giống như một tên hề bị anh đùa bỡn.
Đã thế cô còn hết lần này đến lần khác kiên trì, nghĩ rằng tình cảm có thể hàn gắn, kiên trì đến cuối cùng lại tự mình đem sự thối rữa trong bóng tối phơi bày dưới ánh mặt trời.
Tình yêu đích thực mà Nam Vãn Tinh lầm tưởng, chẳng qua chỉ là giấc mơ lúc mười hai giờ đêm của nàng Lọ Lem.
Sau tuần trăng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡