Chương 3
thứ trên người chị đều là của nhà họ Cố?” Đổng Từ nói ‘‘Nói gì đến nhà họ Cố, nếu đổi lại em là người nhà họ Đổng, mẹ chị dưới suối vàng có biết thì miếng Hung Châm đó đừng nói là mượn, cho con dâu mình luôn cũng chẳng sao.” Sắc mặt Cố phu nhân thay đổi, Cố Phương Phỉ không thốt nên lời “Ai thèm coi trọng cái nhà sa cơ thất thế của chị chứ ” Đổng Từ vờ như không nghe “Thế lúc nãy ai là người nhìn trúng đồ của một người sa cơ lỡ vận?” Cố Phương Phỉ bị nghẹn đến cắn răng, Cố Diễm Sinh đang định xin lỗi Đổng Từ, cô ta liền khó chịu “Sao lần nào cũng anh bênh vực người ngoài thế?” ‘‘Được rồi, nhà này chẳng lẽ thiếu thốn đến mức không có nỗi một miếng Hung Châm sao?” Cố phu nhân kéo hai anh em ra, không nhẹ không nặng giảng hoà “Nếu con thích trang sức có màu xanh, mẹ cũng có, cứ việc tới lấy, làm mất cũng không sao.
Chuyện không có bao nhiêu, hà cớ gì phải khiến người trong nhà không vui.” Đổng Từ lớn lên trong hoàn cảnh tương tự như thế này, hàm ý trong lời nói của Cố phu nhân cô xem như không biết gì.
Nói trắng ra, cô sẽ không bao giờ lấy miếng Hung Châm đó để đổi lấy một câu nhịn chín câu lành trong cái nhà này.
Cố Phương Phỉ không chịu nghe lại còn cáu kỉnh “Ai là người một nhà với chị ta, ngược lại chị ta phải may mắn lắm mới được bước chân vào nhà họ Cố.” Tính tình Cố Phương Phỉ đỏng đảnh, thật ra cô ta cũng không thích miếng Hung Châm đó nhưng thứ mà mình càng không chiếm được thì cô ta càng muốn.
Cô ta vốn ghét Đổng Từ từ vụ nhân lúc nhà người ta đang gặp khó khăn liền nhân cơ hội gả vào nhà giàu có, càng không nghĩ tới chuyện Đổng Từ chẳng những không sợ cô ta, lấy lòng cô ta, mà còn không nể mặt cô ta.
Bởi vậy càng nghĩ càng điên máụ Nhưng dù tức giận cách mấy cũng vô dụng, tất cả tâm tư của Cố phu nhân bây giờ đều đặt hết vào bữa tiệc mừng thọ, bà ta kéo con gái đi, trận tranh cãi rốt cuộc cũng kết thúc.
Trên đường đến bữa tiệc, Cố Diễm Sinh thay em gái xin lỗi “Mấy ngày nay anh không có ở đây, chắc em đã chịu không ít thiệt thòi.” Đổng Từ lười biếng dựa vào ghế, ánh mắt vô hồn nhìn khung cảnh sượt qua ngoài cửa xe “Không có gì, đâu phải chưa từng gặp.” Cố Diễm Sinh lắc đầu “Anh hiểu tính tình con bé, chỉ sợ không có lần gặp nào khiến em dễ chịụ” ‘‘Bình thường.” Đổng Từ ngáp liên tục, dịch dịch người, nửa híp mắt như muốn ngủ “Tuổi trẻ ai chẳng có lúc như vậy, đặc biệt là những người ngậm thìa vàng từ bé, cảm thấy thế giới lúc nào cũng vây quanh mình, gió không thổi cao nổi quá ba thước, thấy cây cổ thụ còn muốn dùng chân đá vào ba cái.” So với tức giận, lời này giống như đang tự độc thoại với bản thân.
Cố Diễm Sinh cười chờ cô nói tiếp, nhưng Đổng Từ không nói nữa, tất cả lại chìm trong im lặng.
Tài xế ngồi trước nhìn vào gương chiếu hậu, bỗng nhiên nói “Phía sau có chiếc Maybach chạy gần quá, nhị thiếu, người quen của cậu sao?” Giờ này vốn không phải giờ cao điểm, con đường này cũng không phải tuyến đường chính, ấy vậy mà nơi này lại toàn là biệt thự.
Ông cụ Lý lúc còn trẻ quyền cao chức trọng, bây giờ nghỉ hưu, cuộc sống cũng đơn giản hơn.
Đi đường này mà gần nhau như vậy, nói không chừng