Chương 11
là người mượn hoa hiến phật, miếng vòng ngọc này quả thật rất hợp với con.” Không có công không nhận lộc.
Đổng Từ là người thông minh, cô có cảm giác cổ tay mình như đang đeo xiềng xích, thầm nghĩ phải tìm cách trả chiếc vòng này lại dù người cho mượn hoa có là ai đi chăng nữa.
Cô thất thần, nhưng trong mắt mọi người lại biến thành ngạc nhiên quá độ, ai nấy đều như nhau, đều biến ánh mắt hâm mộ thành đố kị.
Cố Phương Phỉ nghiến răng kèn kẹt, chỉ là dưới ánh mắt nghiêm khắc của Cố phu nhân, cô ta không dám ho he.
Giá trị của chiếc vòng là thứ yếu, tặng vòng cho con gái nuôi trước mặt nhiều người như vậy mới là trọng yếụ Lê Mẫn xong chuyện, quay qua nhìn Cố phu nhân, thâm ý nói “Con dâu là người đẹp hiếm thấy, em đó, thật có phúc.” “Chủ tịch Lê quá khen, tuổi trẻ yêu bằng mắt, là do tình nhân trong mắt hóa Tây Thi thôi.” Cố phu nhân thở ra, nhà họ Lý coi trọng huyết thống, đối với nghệ sĩ thường tỏ vẻ coi thường, bà ta còn lo mình bị mất mặt trước mọi người.
Nhưng không ngờ mọi chuyện lại đi ngược hoàn toàn.
Đổng Từ không chỉ không làm bà ta mất thể diện mà còn khiến bà ta nở mày nở mặt, trở thành vai chính trong buổi tiệc mừng thọ này.
Tâm trạng Cố phu nhân bỗng dưng trở nên phức tạp, nhưng khi thấy ánh mắt ghen tị của mọi người, bà ta lại cảm thấy lâng lâng, nhìn cô con dâu này cũng thuận mắt hơn nhiềụ Lê Mẫn chỉ cười tủm tỉm nhìn Đổng Từ “Tôi thấy đúng là Tây Thi thật, nếu tôi là Hoàng đế chắc quên cả chuyện vào triều mất.” Các tân khách đều cười “Khó trách có câu hồng nhan họa thủy, tôi mà là Phạm Lãi chắc mất nước từ lâụ” Có người đùa giỡn nói “Ha ha ha, đêm xuân ngắn ngủi, từ đây Quân vương không thượng triều nữa.” Trong lúc nhất thời, tiếng cười không dứt bên tai.
Kèm theo đó là ánh mắt coi thường, giống như mình không được may mắn như người ta thì lại sinh lòng tiểu nhân để cân bằng cảm xúc.
Nào là hồng nhan họa thủy, rồi gì mà đêm xuân ngắn ngủi, Đổng Từ biết tỏng bọn họ đang chế giễu cô.
Cô không phải mẫu người thích nhịn nhục, đôi môi nhếch lên, vừa định mở miệng lại bị giọng nói quen thuộc chen ngang “Hồng nhan họa thủy sao?” Âm giọng không lớn nhưng rất có uy.
Đổng Từ quay đầu nhìn bóng dáng thon dài kia, một mình đứng giữa biển người thong thả bước tới chỗ cô.
Ánh sáng phản quang toàn bộ đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh, non nửa như chìm trong bóng tối, tạo cảm giác sắc bén khiến mọi người phải nể sợ.
Giày da bóng loáng đứng yên trước mắt Đổng Từ, đồng tử đen như đầm nước đêm nhìn thẳng vào cô, quét quanh một vòng những kẻ mới vừa nói những lời lúc nãy, cuối cùng dừng lại trên người ‘Đêm xuân ngắn ngủi’.
Lát sau, anh nở nụ cười, giọng chuyển lạnh “Cho dù như vậy, nhưng không phải ai cũng làm được.” Giọng điệu không khách khí như vậy đối với một bữa tiệc lớn mà nói quả thật vô cùng chói tai.
Mấy vị khách vui đùa quá trớn lúc nãy bị mất mặt nên không dám ho he gì thêm, đành hậm hực cười làm lành “Vâng...
vâng...
đúng là như vậy...” Ngay cả khách khứa cũng không nể mặt, ai bảo người ta là con trời, nói chuyện phách lối như vậy còn cần lý do sao?
Nhưng trong lòng lại không khỏi nói thầm, vận may của nhà họ Đổng đột nhiên ập tới, tự dưng lòi